Đăng ký thay đổi lần 4 ngày 20/03/2017. Điện thoại: 024.37741091 - Fax: 024.37741093 - Email: vanphong@vnpt.vn Chịu trách nhiệm nội dung: Ông Vũ Trường Giang - Tổng Giám đốc Tổng công ty Truyền thông. © Bản Quyền thuộc Tập đoàn Bưu chính Viễn thông Việt Nam. Truyện Ngôn Tình, Ebook Ngôn Tình, Sắc Nữ, Hiện đại, Cổ đại Tổng hợp. Đề tài thảo luận: 299 Bài viết: 2,017. Giới Thiệu - Đề Cử Truyện. Dự Án Sắp Edit - Tuyển Editor. Vâng, Mật khẩu của tôi là: Bạn đã quên mật khẩu? Chương 45. Thì ra tập đoàn Mộ Tư có một tiến sĩ du học nước ngoài tới làm, vừa vào công ty là đã đảm nhiệm chức phó giám đốc bộ phận thiết kế. Nghe nói địa vị của phó giám đốc này rất cao, là con gái của một phó tổng giám đốc thâm niên trong tập đoàn, vậy Ông Nguyễn Võ Huyền Dương, Giám đốc công ty N&V Bridge, đơn vị hỗ trợ hoạt động xuất bản cho biết: "Chúng tôi đã chuẩn bị cho bộ truyện tranh này hơn 3 năm và thấy nội dung Sơn, Goal! rất phù hợp với người Việt Nam. Lịch sử của chúng tôi. IFCM Group. Ưu thế của công ty. Video tổng quát thị trường hàng tuần. Autochartist. Tài sản tăng và giảm mạnh nhất. Y7cstg. Đánh giá từ 80 lượt Truyện teen - Ông Chủ Tổng Giám Đốc Của Tôi là tác phẩm của Phi Nguyệt Phi Dạ, nói về trong đêm mưa sa gió giật, cô bị hắn mạnh mẽ biến thành một người phụ nữ lúc mười sáu tuổi. Mười năm sau, người đàn ông đang cử hành hôn lễ thì đột nhiên bị tập kích, một thiên tài bảo bối cầm súng chĩu vào hắn, cười nói "Tổng giám đốc "chợ đêm" này là cha tôi, không muốn sống có thể tiếp tục cử hành hôn lễ".Nhất thời, tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngớ người, từ lúc hắn sinh ra cho tới hiện tại, cậu ta là người đầu tiên dám dùng súng chĩa vào người hắn, mà người này dĩ nhiên là một phiên bản thu nhỏ của người gặp nhau thì không nói, từ nay về sau phụ tử họ long tranh hổ đấu, sẽ triển khai một hồi lệnh thương giới và hắc đạo, tất cả đều làm người ta khiếp sợ, mà cô gái có liên quan đến cả hai người bọn họ lại ngồi ở trên cao xem cuộc online mang hơi hướm truyện tiểu thuyết hứa hẹn sẽ mang đến những tình tiết đầy thú vị và mới lạ cho bạn đọc khám phá. Editor VũNgoài cửa có ít nhất hai mươi mấy tên áo đen, rõ ràng là người trong hắc đạo. Những cặp mắt hung tợn nhìn Trầm Phi Yên, người phụ nữ này dám đánh Nhị đầu mục của bọn chúng, đúng là không muốn sống nữa. Bọn chúng đường đường là người của Sơn Khẩu, như vậy thì còn đâu là mặt Phi Yên nuốt nước bọt, thật ra chân cô đã mềm oặt ra rồi, nhưng cô không thể nào cứ như vậy àm chạy đi, con cô còn trong đó, cô muốn câu giờ cho nó có thời gian chạy Phi Dạ bị đẩy ngã trong phòng, đôi mắt ngây thơ nhìn Trầm Phi Yên đứng trấn tại cửa. Bây giờ cậu mới biết, hóa ra mẹ cậu lại có thể vĩ đại như thế, một mình dám chống lại đám côn đồ. Cậu tức giận cắn khóe môi, muốn ra ngoài nhưng cửa bị khóa, giữ cậu lại bên cả mọi người đều run sợ, không ai can đảm ra trợ giúp người phụ nữ bé nhỏ kia. Trầm Phi Dạ lấy tay giựt ổ khóa, nhưng lại bị đám đông phía sau kéo lại."Cậu muốn làm gì, không muốn sống hay sao? Cậu không biết bên ngoài toàn xã hội đen không sao?" Một người đàn ông trong đám kéo Trầm Phi Dạ trở về hoảng hốt la Phi Dạ hung dữ liếc người đàn ông kia, lạnh lùng nói "Buông."Rõ ràng chỉ là một đứa nhóc, sao lại khiến người ta kinh sợ đến thế, tay người đàn ông không tự chủ mà buông hẳn ra. Đó thật là một cậu thiếu niên sao? Vì sao lại có khí thế bức người đến vậy, khiến chân ông ta mềm nhủn cả ra khỏi cánh tay cảu người đàn ông kia, lần này Trầm Phi Dạ thực sự rất tức giận, cậu muốn phá vỡ khóa cửa ngay lập tức, không muốn lại có thêm người nào ngăn cản, tay cầm búa giáng thẳng xuống. Louis Tư thật sốt ruột vì những người kia đều đã vậy quanh Trầm Phi Yên, thậm chí có người con chuẩn bị xông lên động thủ."Bang...!" một tiếng, khóa được phá, cửa kiếng cũng vỡ vụn. Đám áo đen cả kinh nhìn người đàn ông cao lớn, còn Trầm Phi Dạ thì nhìn hắn bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Thì ra còn có anh hùng chứ không phải tất cả đều là người vô tích sự!"Các người định làm gì vợt tôi?""Hả...?"Trầm Phi Dạ muốn té xỉu, người đàn ông này cứ việc cứu người đi, đi giả mạo làm cha cậu làm gì?Trầm Phi Yên cũng mờ mịt mà nhìn người đàn ông cao lớn kia, chỉ thấy một cặp kính mát to đùng che gần hết khuôn mặt. Có điều, mũi cao, môi mỏng, vừa nhìn cũng biết là một người đẹp trai. Nhưng hắn cũng không cần ra vẻ là người đàn ông của cô chứ?Đi thẳng một mạch qua đám người, Louis Tư ôm lấy bả vai đang run rẩy của Trầm Phi Yên, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên môi cô "Vợ yêu, đã lâu không gặp, thấy em ,anh rất vui.""Anh có nhận nhầm người không vậy?" Tuy rằng Trầm Phi Yên rất biết ơn hắn đã cứu giúp, nhưng cũng không đến nỗi phải lấy thân báo đáp như này chứ?"Em không nhớ tôi sao?" Gương mặt người đàn ông kinh ngạc, hắn gỡ mắt kính, để lộ ra đôi mắt màu xanh thẫm."A, là anh!" Trầm Phi Yên kinh ngạc ngây người, lui về sau mấy bước. Trên mặt cô tràn ngập vẽ ngạc nhiên, thì ra người này chính là người đàn ông cô gặp ở sân Tư toét miệng cười tươi như hao, sung sướng nói "Xem ra em cũng biết tôi là ai, rất tốt, có thể nhìn thấy em một lần nữa thật là kỳ tích. Nói cho em biết, em chính là mục tiêu mà tôi đã chọn đấy, vợ yêu!"Khóe môi giật giật vài cái, Trầm Phi yên thật sự là không biết nên nói gì nữa."Này, các người cũng tự tiện quá rồi, không để chúng tôi vào mắt sao, kiêu ngọa quá đi!" Tên cầm đầu nhóm áo đen nổi giận, hung ác nhìn hai người anh anh em em. Mọi người thấy Trầm Phi Yên vốn đã chảy nước miếng, người đàn bà này chạy ra cũng thật đúng lúc, bọn họ cũng đang định vào bắt người, tới lúc đó có thể tiêu dao khoái hoạt một phen. Vậy ma2 bây giờ lại lòi đâu ra một tên Trình Giảo Kim phá Tư chầm chậm mỉm cười lấy lại tinh thần, nụ cười này khiến đàn ông cũng muốn chảy nước miếng. Kế sau , tên áo đen vẫn còn chưa hoàn hồn thì "bịch!", một bóng đen bay tới, tất cả mọi người đều chưa hiểu thế nào thì đã thấy hắn ngất đi. Mọi người luống cuống, rối loạn, thật không ngờ gặp phải người luyện võ. Đám người Nhật rất đoàn kết, không chạy đi mà mạnh mẽ xông lên quần Tư cả người cao lớn, ít nhất cũng phải một mét chín lăm. Vì thế, hắn chỉ cần giơ chân lên đều qua được đám người Nhật Bản bé con, hầu như chưa kịp tới gần đã bị đá văng đi. Louis Tư đắc ý cười hài lòng, đi ra ngoài tầm sư học đạo quả không tệ, thân thủ so với trước đây tốt hơn rất nhiều. Điều này khiến hắn rất thỏa tay rất nặng, bọn áo đen gần như nằm rạp xuống đất không đứng dậy được, đã bị dọa rồi. Tất cả chửi rủa bằng tiếng nhật vì tên đầu mục đã bị đánh cho bất tỉnh nhân sự. Còn Louis Tư, chỉ có một mình đấu với hai mươi mấy mạng, thế mà vẫn thuận buồm xuôi gió, lại còn thắng rất cần phải nhiều lời, người thắng sau cùng chính là Louis Phi Dạ nhìn trận đấu kịch liệt trước mắt, cảm thấy rất bội phục thân thủ nhanh nhẹn của người đàn ông này, khiến cậu rất có hứng dù so với cha đỡ đầu vẫn còn yếu hơn, nhưng nói chung cũng là nhân tài. Trầm Phi Dạ quan sát Louis Tư, dột nhiên nghĩ, nếu người đàn ông này cưới mẹ cậu,c ó phải cậu sẽ thoát đucợ con người không vừa mắt kia không. Đôi mắt nhỏ đảo qua đảo lại, nghĩ kế trong thường, anh hùng thắng lợi luôn kéo được mỹ nhân về nhà, có điều Louis Tư lại không được thuận lợi như vậy vì Trầm Phi yên có vẻ bài xích hắn."Rất cám ơn anh, chỉ là tôi đã có người trong lòng, không thể gả cho anh được, hơn nữa như anh đã thấy, tôi đã có con rồi." Lời cự tuyệt này tuy là rất tàn nhẫn, nhưng Trầm Phi yên hy vọng cô không phải day6 dưa thêm nhiều Tư không thèm để ý, tuy có chút hơi thất vọng, nhưng vẫn vui cười nói "Em không đeo nhẫn kết hôn, tức là vẫn còn độc thân. Tôi không quan tâm việc em có con hay không, cũng không để ý người em thích là ai, tôi sẽ theo đuổi em, chỉ cần em chưa kết hôn, tôi nhất định sẽ không buông tay."Khi không lại gặp được người theo đuổi nhiệt tình như vậy, Trầm Phi yên sững sờ, sao lại có người như thế chứ?Cô lúng túng cười, nắm lấy tay con trai "Anh cũng thấy, con trai tôi đã lớn như vậy, khẳng định cũng không muốn tôi tìm cha cho nó, thế nên, vẫn là quên đi. Trên đời con gái tốt rất nhiều, chúng ta cũng chỉ gặp nhau một lần, nhất định lần sau anh sẽ gặp được người phù hợp với mình.""Rất tốt, con cũng muốn có cha anh hùng như vậy.""Hả?" Trầm Phi Yên kinh ngạc, cằm suýt nữa rớt ra ngoài, tên nhóc con này nói cái gì vậy? Cái gì mà kiếm cho nó một người cha anh hùng, rõ ràng nó có cha rồi cơ Tư nhìn cậu bé lãnh tĩnh trước mặt, hắn luôn cảm thấy ánh mắt của đứa bé này lúc nào cũng trầm ổn, nhưng dù sao cũng chỉ là một đứa con nít, hắn cũng không muốn quan tâm nhiều. Có điều, hắn rất hưng thú khi nghe Trầm Phi Dạ nói thế."Xem ra con của em rất thích tôi, nếu con trai không phản đối, em cũng không cần phải lo lắng nhiều làm gì nữa!"Trầm Phi Yên không cam lòng liếc mắt nhìn Trầm Phi Dạ, thấy nó đang thơ ngây nhìn cô, lúc này đây, cô mới thấy con trai cô thật giả tạo. Rõ ràng đã nói ngay từ đầu là không cần cha, hiện tại cha ruột còn không cần huống chi là cha ghẻ."Ha ha.. Cái kia... Tôi muốn suy nghĩ kỹ rồi mới nói sau!" Trầm Phi Yên cũng không có cự tuyệt ngay, dù sao vừa lấy con trai ra làm cớ từ chối, giờ mà còn chối nữa thì thành người kiêu ngạo mặt Louis Tư phấn khởi, giống như mạn đà la nở hoa, khoe sắc rực rỡ, sáng lạn."Chỉ cần em đồng ý, suy nghĩ lâu bao nhiêu cũng không thánh vấn đề. Tôi sẽ theo em đến cùng, cho tới khi nào em chịu gả cho tôi mới thôi." Hắn kích động nắm lấy tay Trầm Phi Yên, không biết nên dùng từ ngữ nào để hình dung tâm tình cả mình lúc Pháp, suy nghĩ một chút chính là đồng ý. Trầm Phi Yên không biết điều này, cô chỉ cho rằng nên để hắn có một cơ hội bình tĩnh lại, chứ thật không ngờ những lời cô nói vào tai Louis Tư lại thành như là quan hệ của bọn họ đã xác định. Louis Tư không khống chế được, cúi đầu hôn Trầm Phi Yên một cái, đạt tiêu chuẩn của một nụ hôn lãng mạn, nồng mắt Trầm Phi Yên mở to, gần như không thể tin được lại xảy ra chuyện như vậy. Cô ra sức đẩy Louis Tư ra, nhưng do vóc người quá bé, hoàn toàn không thành công. Qua một lúc, cô mới giãy ra được."Hừm...Anh...Anh...Anh...Sao anh có thể tùy tiện mà hôn tôi như vậy?" Khuôn mặt vì thiếu không khí nên đỏ bừng, nói năng lắp bắp nửa ngày mới xong. Trầm Phi Yên thật muốn chiu xuống đất. Người đàn ông này tự nhiên lại đi hôn cô, lại còn hôn kiểu Pháp nữa!Hắn không hiểu nhìn gương mặt như bị bát nạt của Trầm Phi Yên "Sao vậy, lẽ nào anh không được hôn em?""Tất nhiên là anh không thể hôn tôi, tôi không phải là bạn gái anh, cũng không phải là vợ anh, sao anh lại tùy tiện như thế?" Trầm Phi Yên tức giận trách cứ Louis gãi gãi mái tóc bạch kim, không biết nên giải thích cái cùng cũng chỉ có Trầm Phi Dạ nhanh nhạy, cậu đảo mắt một cái, bất đắc dĩ nói "Mẹ, trong mắt người Pháp, suy nghĩ một chút chính là đồng ý. Dựa theo ý của chú, mẹ cũng đã là bạn gái người ta."Trầm Phi Dạ tuy còn nhỏ nhưng rất gian trá, cậu biết rõ không nên nói chuyện cách cứng rắn, chỉ nhìn gương mặt ngạc nhiên của mẹ. Vô hình trung, biến mẹ mình trở thành bạn gái của Louis biết phản bác như thế nào, lại thêm Trầm Phi Dạ cứ giật giật cánh tay khiến cô chẳng thể nói lời cự khi đến tòa nhà Hiên Viên, Trầm Phi Yên mới sững sờ, đờ người ra. Bên kia, Trầm Phi Dạ cũng rất vui mừng, trong tay cậu cầm toàn là những sản phẩm khoa học kỹ thuật mới nhất. Thật không ngờ Louis Tư là người nối nghiệp của Mã gia, cũng chính là hậu duệ của Napoleon, điều này rất khiến người ta kinh Tư hôn nhẹ lên mặt Trầm Phi Yên một cái, rấ sunng sướng lái xe đi, chỉ còn lại Trầm Phi Yên càng thêm hốt hoảng. Editor VũChương 158Cơ thể cô cảm thấy rất nặng nề, cứ như bị núi đè. Trầm Phi Yên cố nhúc nhích người một chút, nhưng vẫn không động đây được, điều này khiến cô rất khó chịu. Dường như có một cảm giác ấm áp xâm chiếm cánh môi cô, mềm mềm, hơi lạnh, hương vị thanh mát. Hàng lông mi dài rậm khẽ rung hai cái nhưng mắt vẫn chưa mở. Hiên Viên Hoàng ôm người trong lòng càng thêm chặt, bờ môi quấy phá không dứt giấc ngủ của Trầm Phi Yên. Người phụ nữ này, như vậy mà vẫn còn ngủ được, hắn thật là không thể không bội phục cô, vươn tay ấn nhẹ lên bờ môi hồng ấm. Cánh môi hé mở ngậm luôn cả ngón tay của Hiên Viên Hoàng vào trong miệng, một cơn tê dại kéo tới làm Hiên Viên Hoàng không nhịn được run lên. Người phụ nữ này, đang ngủ mà còn đi ngậm cắn ngón tay của hắn. Hàm răng của Trầm Phi Yên cũng không sắc lắm, chỉ khẽ cắn nhưng lại khiến cho Hiên Viên Hoàng run rẩy không thôi, cho dù cô chỉ hơi phác họa một chút hắn cũng cảm thấy không thể khống chế được ngọn lửa nóng cuồn cuộn dưới hạ thân. Bụng cuộn lên hơi đói, Trầm Phi Yên không có chút ý thức nào về việc mình đang ngậm ngón tay của Hiên Viên Hoàng trong miệng, cô chỉ cảm thấy cây chocolaate đang ngậm có hơi cứng. Hàm răng nhỏ cắn nhẹ một cái, lại cắn thêm một cái nữa, mà cái thanh chocolate này sao lại như đang động đậy. Vì đói nên hàng lông mi động đây, đôi mắt hé mở, giống như lá liễu mỹ lệ trong ngày xuân, vô cùng sinh động, chân thật, thậm chí còn được bao phủ bằng một màng hơi thnah sạch. Ặc, Trầm Phi Yên ngẩn ngơ cả người, trước mắt là khuôn mặt được phóng đại cực kỳ đẹp trai khiến cô không khỏi ngạc nhiên. Ngón tay của Hiên Viên Hoàng vẫn còn đang ở trong miệng của cô, nước bọt theo ngón tay kéo ra tạo thành một đường chỉ bạc. "Em tỉnh rồi!" Mắt cong lên ánh cười nhưng bờ môi lười biếng vẫn lạnh lùng như cũ. Hiên Viên Hoàng không có dự định rút ra. Hắn bắt chước kiểu cách của Trầm Phi Yên mà chớp chớp mắt mấy cái. "A..." Khẽ la lên. Trầm Phi Yên đưa tay lên mặt, lại chợt muốn ngậm miệng lại, hàm răng vô tình cắn lấy ngón tay của Hiên Viên Hoàng. Nhìn khuôn mặt tròn tròn của Trầm Phi Yên như có một đám mây hồng bay qua, còn có một mùi hương hoa đào man mát lan nhẹ khiến Hiên Viên Hoàng cảm thấy thật thoải mái.. Nhất là ngón tay của hắn còn ở trong miệng của cô, thực sự là vô cùng tốt đẹp. "Cảm thấy thế nào, ngủ có ngon không?" Hiên Viên Hoàng cười như không cười, chăm chú nhìn người yêu đang cố né tránh. Hắn không cho cô chạy thoát nữa, con mồi đã tới tay, có chết hắn cũng không để mất. Ngón tay trong miệng nhúc nhích như có dụng ý gì đó khiến cho Trầm Phi Yên căng thẳng không thôi, suýt chút nữa là la ầm lên. Người đan ông này rõ ràng là cố ý, cô hung hăng trợn mắt lên nhìn hắn, đáp lại chỉ là vẻ cười cười hoàn toàn vô tội. Lấy tay kéo ngón tay của Hiên Viên Hoàng ra, Trầm Phi Yên khẽ xoa xoa miệng, vì hơi xấu hổ mà buồn bực nói "Em đói bụng rồi, muốn đi ăn cơm." Nghe lời này, Hiên Viên Hoàng cũng chỉ cười, nụ cười càng khiến cho Trầm Phi Yên thêm gai mắt, chịu không nổi mà đứng dậy. "Em muốn đi ăn cơm." Nổi giận thật sự, Trầm Phi Yên tính đứng dậy xuống giường, cô cảm thấy bầu không khí bây giờ thật quá kỳ lạ. Chân còn chưa chạm đất thì dột nhiên cảm thấy trời đất quay cuồng, phút sau đã thấy cô bị Hiên Viên Hoàng đặt ở dưới thân. Hơi thở rực nóng phả lên trên mặt của Trầm Phi Yên, một màn của tối hôm qua dường như hiện về thật rõ khiến cho mặt cô đỏ rực hơn nữa. Hơi thở của cô trở nên thật lộn xộn, có hơi nũng nịu nói "Em muốn...ăn..." Người phía trên hoàn toàn ngoảnh mặt làm ngơ, thậm chí còn đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô "Không phải vừa rồi em mới ăn sao? Sao giờ lại đói bụng?" Mồ hôi lạnh từ từ chảy xuống cọ xát, Trầm Phi Yên thật không tin nổi vào tai mình, người đàn ông này vậy mà có thể nói ra mấy lời như vậy. Tình trạng của cô bây giờ là chẳng thể tiêu hóa nổi cái gì nữa, thậm chí có hơi khó thở. Vừa ăn cơm xong, cô mới ăn khi nào, cùng lắm là cắn đầu ngón tay của hắn có chút xíu mà thôi. "Đứng dậy đi, em đói bụng mà!" Trầm Phi Yên hơi bất mãn đẩy HIên VIên Hoàng ra. "Anh cũng đói bụng, đói bụng từ sớm." Ánh mắt Hiên Viên Hoàng nhìn cô cười trầm ấm, có điều đó cũng là một loại phong tình. Huh! Trầm Phi Yên ngây người, đói bụng sao? Nhưng cô không nhìn ra được chỗ nào trên mặt người đàn ông này có khát vọng với thức ăn, thay vào đó ánh mắt kia có vẻ như nhìn cô mà kêu gào đói bụng, xem cô giống như thức ăn. "Anh cũng đói bụng, vậy chúng ta xuống lầu cùng ăn đi!" Mồ hôi chảy ròng ròng, Trầm Phi Yên bắt đầu giả ngu. Chỉ là có người không muốn buông tha cho cô, lửa đã được khơi lên, có lẽ cô cũng quá coi thường cơn đói bụng của hắn rồi. "Anh ăn xong sẽ dẫn em xuống ăn cơm." Vừa nói xong, cũng không cần quan tâm xem Trầm Phi Yên có đúng là đang giả vờ không, Hiên Viên Hoàng trực tiếp phong tỏa môi cô, nuốt hết những lời cô muốn nói vào bụng. Bàn tay của hắn không an phận chạy loạn xạ trên khắp thân thể của cô, châm lên từng ngọn lửa nhỏ, thân nhiệt dần nóng lên. Quấn quít, triền miên, tuy hai mà một. Trầm Phi Yên chỉ có thể vô lực để cho người phía trên tùy ý cướp đoạt, thậm chí còn có thể so sánh với một con sư tử bị bỏ đói lâu ngày. Thật sự là đã xem cô là thức ăn mà gặm cắn khiến trên người cô mỗi lúc lại nở rộ thêm những dấu tròn to nhỏ, người này đúng là không biết tiết chế. Có người bắt đầu không vui "Em không tập trung, xem ra anh chưa cố gắng tốt cho lắm!" Kêu lên một tiếng, Hiên Viên Hoàng cố gắng đi vào, rốt cuộc cũng kéo được toàn bộ sự tập trung của Trầm Phi Yên về phía hắn. Chỉ có một mình hăn cuồng nhiệt thì không được, hắn không có thói quen này với người bất động. Môi và tay bắt đầu di chuyển trên người của Trầm Phi Yên một lần nữa khiến cho côn run lên từng đợt, nhìn thấy cô hô hấp dồn dập, toàn thân ửng đỏ như ráng chiều, Hiên Viên Hoàng mới hài lòng cười. Như thế này mới đúng, nếu chỉ có một mình hắn không thì không thú vị. Quần quít, say mê không ngừng nghỉ, Hiên Viên Hoàng không thể kiềm chế tốt được, cứ lần lượt bị mê hoặc bởi tiếng ngân uyển chuyển, tuyệt vời của cô. Chiến hỏa không biết kéo dài bao lâu, hai người đều mồ hôi đầm đìa, cuối cùng Hiên Viên Hoàng mới thỏa mãn một chút mà buông tha cho cô. Trầm Phi Yên thở hổn hển, chẳng có chút sức lực nào để đứng lên, cô mệt vô cùng. Người đàn ông này tưởng chừng như muốn dằn vặt cô đến chết, mặc kệ mọi lời cầu xin dừng lại của cô, tất cả đều bị bỏ ngoài tai. Có mấy lần tiến vào rất sâu, suýt chút nữa là cô đã bất tỉnh. Ra vào sâu như vậy, mạnh mẽ như vậy, thật sự là muốn lấy mạng nhỏ của cô luôn rồi. Dịu dàng ôm lấy thân thể mềm như đậu hũ của Trầm Phi Yên, Hiên Viên Hoàng cười thỏa mãn. Nụ cười thanh khiết như tuyết ban sơ, có một chút mềm mại của hoa cỏ, trông cực kỳ chói mắt, mê người. Trầm Phi yên không khỏi ngây ra suy nghĩ, người đàn ông này nếu trừ bỏ đi phần lạnh lùng thì sẽ là một người cực kỳ đẹp trai. "Xem ra em còn chưa mệt, chúng ta vẫn có thể tiếp tục." Hiên Viên Hoàng mỉm cười trêu ghẹo, hắn hoàn toàn không để tâm đến ánh mắt của cô. Nhưng nếu cứ tiếp tục bị nhìn nữa, hắn không có tự tin với chính mình nữa, khát vọng này, hắn hiểu rõ hơn ai hết. Nhất là đối với người phụ nữ này, người mà hắn yêu nhất. Nắm tay nhỏ nhắn đập xuống trước ngực Hiên Viên Hoàng vài cái, Trầm Phi Yên suýt chút nữa muốn chiu xuống đất cho rồi, người đàn ông này sao có thể nói hết ra như vậy. Cô rất khó tiếp thu hết được, nhưng cũng chính vì điểm đó mà cô càng thêm mê luyến hắn hơn, bởi vì trong mắt hắn không hoàn toàn là lạnh lùng, nhưng có một loại dịu dàng, mà chỉ dụi dàng với một mình cô mà thôi. "Ọc ọc..." Trầm Phi Yên đói lắm rồi, bụng bắt đầu biểu tình làm cô xấu hổ gần chết. Giống như là đang ăn được một nửa rồi, tự nhiên có tiếng thả "bom" làm cho mọi người không biết nên xử sự thế nào cho phải. Có thể làm ngơ không có chuyện gì xảy ra mà tiếp tục ăn, hoặc là phẫn nộ trực tiếp đứng dậy. "Ha ha..." Hiên Viên Hoàng cất tiếng cười lớn, khuôn mặt lạnh lùng đột nhiên bừng sáng như bầu trời đầy sao, tỏa ra thứ ánh sáng hào quang tuyệt bích. "Đừng cười..." Trầm Phi Yên hết sức buồn bực, cố sức nhéo mạnh Hiên Viên Hoàng một cái, nghĩ đến thôi là thấy mất mặt quá chừng quá đỗi. Cô thật dứt khoát muốn quên đi, đói bụng đến trình độ như vậy, cứ như là bị người khác ngược đãi đã mười ngày nửa tháng. "Được rồi, đi ăn cơm..." Hiên Viên Hoàng đứng dậy, bất chợt ôm lấy Trầm Phi yên khiến cô sợ hãi hét lên một tiếng. Cả người được nhấc bổng lên không, lộ ra hai thân hình lõa thể. Hơi lạnh ùa tới từ tứ phía nhưng những chỗ tiếp xúc nơi hai người lại nóng đến bỏng da, càng lúc càng dính chặt, thế nào cũng không tách ra được. Giống như là những con cừu nhò, tựa sát vào nhau, sưởi ấm cho nhau, ủng hộ lẫn nhau, cuộc sống như vậy cũng là một loại vui sướng. Trầm Phi Yên đỏ mặt nhìn làn da rám nắng khỏe mạnh của Hiên Viên Hoàng, cơ bắp rắn chắc, to lớn. Trầm Phi Yên nhìn ở khoảng cách gần như vậy, tất cả rõ mồn một. "Em thấy hài lòng không?" Hiên Viên Hoàng cười xấu xa, cúi đầu phả khí nóng lên mặt Trầm Phi Yên khiến cô ngượng ngùng không thôi. "Nếu em cứ tiếp tục nhìn anh như vậy, anh nghĩ cả ngày hôm nay em cũng không bước ra khỏi căn phòng này nổi đâu. Anh đối với em mãi mãi sẽ không mệt mỏi!" Lời này cất lên bên tai Trầm Phi Yên, làn khí nóng như lò lửa khiến lỗ tai của Trầm Phi Yên nhột nhột. "Không được, em đói bụng. Là đói bụng thật, em muốn ăn cơm!" Cứ như vậy mà xuống dưới nhà thì kêu cô đi chết còn hơn, vì thế, Trầm Phi Yên rất là kiên quyết với ý định ăn cơm của mình. Người đàn ông này cố ý, Trầm Phi Yên tổng kết trong bụng, có chút tức giận, vì sao hắn luôn khiến cô không thể chống cự được. Hiên Viên Hoàng cười một hồi rồi ôm Trầm Phi Yên vào phòng tắm. Hơi nước nóng lượn lờ, quấn quít quanh hai người, đáng lẽ phải xảy ra một màn kịch liệt, nhưng Hiên Viên Hoàng cảm thấy bản thân muốn buông tha cho cô, hắn nhận thấy rằng cô thật sự đói bụng rồi. Vội vã rửa mặt cho xong, Hiên Viên Hoàng nhanh chóng ôm Trầm Phi Yên ra ngoài. Hắn lau khô tóc cho cô, lại còn tinh tế lau sạch cả người cô, có điều, hắn cũng lợi dụng việc làm này đôi chút để thực hiện chuyện mờ ám khiến cho Trầm Phi Yên cũng hít thở không thông vài lần. Cô giận dữ trừng mắt nhìn Hiên Viên Hoàng, người này thật là xấu xa. Chỗ nào cũng dám đụng, còn không để cô sống yên, mấy lần khiến cô mềm nhũn hết cả người, có thể ngã ra luôn, còn người đàn ông này chỉ biết cười cười. Editor Vũ"Hiên Viên Hoàng chết tiệt, hai cha con hãy chờ đấy, cho các người thử xem bị đánh sưng thành đầu heo xem sao!" Trầm Phi Yên vừa mắng nhiếc hai cha con Hiên Viên Hoàng, vừa vuốt chỗ sưng trên mặt, nhưng vẫn quyết định trở về. Khí trời nóng nực, chỗ sưng đỏ phát ngứa khiến cô càng thêm khó chịu. Vừa đứng dậy, Trầm Phi Yên cảm thấy hơi chóng mặt, cố đứng trụ lại nếu không suýt nữa là té nhào ra đất. Một cánh tay vươn ra đỡ được cô, tránh cho cô khỏi bị té. Trầm Phi Yên nhanh chóng đứng vững lại được, cuống quít nói cám ơn "Cám ơn anh, haiz, sợ chết mất, suýt nữa là tôi té thảm rồi!" Kéo mũ trùm đầu sụp xuống, Trầm Phi Yên không muốn gặp người ngoài trong bộ dạng thế này, rất mất hình tượng. "Cám ơn, có thể buông tay tôi ra được không?" Trầm Phi Yên rất là xấu hổ, tuy cô cũng muốn nói cám ơn đàng hoàng, nhưng người này không thể cứ ôm cô mãi không buông như vậy. Mặt của người này cô không thấy, nhưng cảm giác lạnh buốt thì có thể dễ dàng nhận thấy. Tay của người đàn ông này dùng sức ôm cô rất chặt, thiếu chút nữa là làm đau cô, nhưng cuối cùng vẫn buông cô ra. Trầm PHi Yên ngẩng đầu nhìn thì thấy một khuôn mặt lạnh lùng quen thuộc. Đôi mắt hẹp dài tỏa ra nét đau thương tuyệt vọng. Ban sáng thì thấy hắn rất lạnh lùng u ám, nhưng giờ thì cô thấy hắn rất đáng thương. "Cám ơn." Trầm Phi Yên lại nói cám ơn, cô luôn có cảm giác ánh mắt của người đàn ông này nhìn cô rất khác, khiến cô rất khó chịu, vội vội vàng vàng muốn tránh đi. Phía sau vang lên một giọng Trung Quốc hơi cứng nhắc "Cô rất sợ tôi sao?" Nghe lời này, Trầm Phi Yên không thể không nể mặt người cứu cô mà trốn đi, chẳng thể làm gì khác hơn là xoay người lại, lúng túng cười nói "Không có, tôi thấy nóng nực quá nên muốn trở về phòng thôi." "Phải không?" Sơn Khẩu Tá Trợ điền đạm hỏi "Cô có thể đi theo tôi một chút được không?" "Hả?" Trầm Phi Yên không hiểu, chỉ biết chằm chằm nhìn người đàn ông trước mặt, vẻ đau khổ đó khiến cô không thể nào cất bước mà chỉ có thể đứng lặng nhìn. Nhìn Trầm Phi Yên đứng lại không định đi nữa, Sơn Khẩu Tá Trợ mới mở miệng cười nhạt một cái "Cám ơn cô đã ở lại. Cô rất giống vị hôn thê của tôi, cô ấy cũng rất chăm vườn. Bình thường, cô ấy hay đội mũ chờ tôi trong vườn, tôi muốn cô ấy trở về nhưng cô ấy không chịu, cho dù da có bị cháy nắng cũng cứ chờ tôi. Thế nên thấy cô, tôi không khỏi nhớ đến cô ấy..." Trầm Phi Yên yên lặng lắng nghe, cảm giác nguy hiểm cũng bớt đi, nghe xong buột miệng hỏi "Vậy giờ ôc ấy ở đâu?" Lời vừa thốt ra khỏi miệng, Trầm Phi Yên liền cảm thấy hối hận, cái này cũng cần phải hỏi nữa sao? Người đàn ông này nhìn bi thương như vậy, cô gái kia nhất định là đã qua đời. Hắn cứ lẩm bẩm cái tên Anh Tử, cứ xăm xoi nhìn cô dường như là muốn tìm kiếm điều gì vậy. Quả nhiên, Tá Trợ Sơn Khẩu ảm đạm, miệng tuy cười nhưng rất đau thương nói "Cô ấy lên thiên đường rồi, vì thượng đế muốn cô ấy hiến tế!" Hiến tế? Trầm Phi Yên nghe xong có cảm giác đây rất giống xã hội nguyên thủy. Nhưng trong lòng cô cũng không để ý gì nhiều, chỉ cho rằng Sơn Khẩu Tá Trợ có thể nói ra chuyện của hắn thì rất tốt, nên không hỏi gì về việc này. Đại khái là bây giờ cô nhận thấy Sơn Khẩu Tá Trợ đã không còn nguy hiểm như trước mà chỉ toàn là đau thương. Trầm Phi Yên cũng không tiện rời đi, chỉ có thể đứng đó nghe hắn nói về vị hôn thê, đó là một tiểu thư, từ nhỏ đã được chọn làm vợ của hắn. Hai người bọn họ là thanh mai trúc mã, hắn luôn rất yêu cô ấy, tình cảm của hai người rất tốt, chưa từng cĩ nhau bao giờ, Anh Tử luôn chờ hắn, ngay cả đi ăn cũng chờ hắn, còn hắn thì có khi tới được có khi không, nhưng cô ấy vẫn cứ chờ. Thật là một cô gái tốt. Trầm Phi Yên chăm chú nghe, quên luôn cả chỗ sưng đau trên mặt, bắt đầu cảm thấy đau lòng cho tình yêu của hắn, người đàn ông này thật sự rất yêu vị hôn thê của hắn. Càng nghe càng thêm hâm mộ, càng muốn nghe thêm, không nỡ rời đi. Nghe Sơn Khẩu Tá Trợ nói, Trầm Phi Yên cảm thấy cơn buồn ngủ ập tới, mùi hoa chung quanh dường như càng lúc càng nồng đậm. Vì sao khi quay về hương hoa lại khiến cô thế này, loại hương này dường như càng thêm nồng nặc từ khi Sơn Khẩu Tá Trợ tới. Trầm Phi Yên cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng cũng không biết rõ là sai chỗ nào, còn mắt thì cứ díu lại, không mở ra được. "Không được, tôi rất buồn ngủ, muốn đi ngủ!", Trầm Phi Yên không còn cách nào khác đứng lên muốn đi ngay, hình ảnh trước mắt tối sầm lại. Sơn Khẩu Tá Trợ ôm lấy Trầm Phi Yên, ánh mắt dâng tràn sự say mê điên cuồng "Cuối cùng cũng tìm thấy em rồi, Anh Tử. Thiên Hoàng sẽ không thể tàn nhẫn mang em đi như vậy, người chắc chắn sẽ đem em đến trước mặt tôi!" Sơn Khẩu Tá Trợ ôm chặt Trầm Phi Yên, nhỏ giọng lẩm bẩm. ... Ngôn Tình là Thiên Đường... "Phong, có thấy Phi Yên đâu không, anh tìm mãi mà không thấy cô ấy!" Hiên Viên Hoàng tìm trong phòng của Trầm Phi Yên, tính đưa thuốc cho cô, không ngờ trong phòng lại không có ai cả. Hắn đi ra ngoài tìm cũng không thấy cô, đi kiếm nãy giờ cũng mấy phút rồi, điều này làm hắn cảm thấy rất bất an. Hiên Viên Phong vừa nghe nói không thấy Trầm Phi Yên cũng cảm thấy mờ mịt "Không tìm thấy, không phải là bị các anh khi dễ quá chứ?" "Gọi người đi tìm ngay!"Hiên Viên Hoàng trừng mắt nhìn Hiên Viên Phong, hắn cảm thấy cực kỳ lo lắng lúc này. Hiên Viên Phong định quay người đi thì bị anh trai gọi giật lại "Thuận tiện thì xem luôn Sơn Khẩu Tá Trợ đang ở đâu!" Thấy Hiên Viên Hoàng hỏi về người này, Hiên Viên Phong đột nhiên nghĩ tới điểm gì đó, nghiêm túc nhìn anh. "Đại ca, anh không cho là hắn...?" "Ánh mắt của hắn nhìn Trầm Phi Yên rất lạ, em nhanh đi xác nhận lại đi!" "Hả....?" Hiên Viên Phong khó khăn nhìn anh mình "Nếu như đúng là hắn thì phiền rồi, tên đó là người điên đấy. Hắn có bệnh nan y, nghe nói là phải dùng máu của người mình yêu để cứu mình. Đó là lý do vì sao vị hôn thê của hắn mất máu mà hắn cũng không cứu. Cái này...." Hiên Viên Hoàng nghe xong, gân xanh lập tức hiện ra "Phát động tất cả mọi người đi tìm, nếu như không tìm được thì chuẩn bị chôn cùng Sơn Khẩu Tá Trợ đi!" Sơn Khẩu Tá Trợ bị bệnh bạch huyết, vốn không thể cứu được, nhưng để sống sót, hắn đã dùng chính máu của vị hôn thê à chữa bệnh. Cụ thể cách chữa thế nào thì chỉ có một mình hắn biết, rất nhiều người nói tế vị hôn thê của hắn, uống cạn sạch máu cô ấy, còn có người lại nói hắn đổi máu của hắn với vị hôn thê. Những chuyện này không ai rõ ràng cả, thế nhưng điều không thể nghi ngờ là Trầm Phi Yên có thể trở thành lương thực của hắn. Hiên Viên Hoàng giận tím người, toàn bộ Hiên Viên gia đều náo loạn, tất cả mọi người đều cuống cuồng tìm người Nhật Bản và Trầm Phi Yên. Editor Bưởi xanhThể loại hiện đại, tình hữu độc chung, ngọt, lãnh khốc ngọt ngào tiểu ca thụ x người đẹp thiện tâm ông chủ công, HEVăn ánHôm nay, tại nhà hàng Tây, hơn một nửa nữ phục vụ đều thất tình!Bởi vì boss của các cô, người đàn ông độc thân hoàng kim đang để ý một tên nhóc phụ bếp. Hừ! Nói phụ bếp cho kêu, chứ tên nhóc đó chỉ có thể gọt khoai tây. Vì sao á? Vì nhóc đó không có vị giác aaaa! Đã vậy lại còn bị chướng ngại giao tiếp nữa chứ!Từ đây ông chủ trở thành chủ bàn xử lý ở bếp bếp mới đè nhóc học việc run lẩy bẩy bị bịt mắt lên bàn, không nói lời gì hôn một cái, hôn xong còn không biết xấu hổ mà hỏi “Vị gì đây?”Nhóc học việc liếm môi, ngập ngừng nói “Vị… vị cay à?”Chủ bếp hôn thêm cái nữa “Đoán lại.”Nhóc học việc sắp bị dọa khóc “Ngọt?”Chủ bếp hừ một tiếng, lập tức cúi đầu hôn tiếp, sau đó nói “Người đàn ông vừa nãy nói chuyện với em là ai?”Nhóc học việc “Khách… khách hàng.”Chủ bếp nghe vậy mất lý trí “Khách hàng là ai!”Nhóc học việc liếm môi thêm cái nữa, yên lặng nói trong lòng Hóa ra là vị chua…

truyện ông chủ tổng giám đốc của tôi