Từ những lý luận trên chúng tôi rút ra một số kết luận sau: Kỹ năng sống và vấn đề giáo dục kỹ năng sống cho con ngƣời đã xuất hiện và nhiều ngƣời quan tâm nghiên cứu từ xa xƣa ở cả hai hƣớng khái quát và cụ thể. Truyện Cả Cơ Thể Em Tôi Đều Thích - Chương 68 với tiêu đề 'Chúng ta kết thúc rồi' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập Tôi thích Đà Lạt cũng vì cái lẽ đó. Tôi thích khung cảnh bình yên và nhẹ nhàng. Cả nhà tôi dành 3 ngày để ở lại Đà Lạt và trải nghiệm thành phố của tình yêu này. Chúng tôi đi thăm vườn hoa, trải nghiệm chợ đêm Đà Lạt và thử đi ngựa rồi đi xe đạp quanh thành phố. Nhận được tin nhắn nặc danh Đàn Tiểu Khiết vội đi đến khách sạn, cảnh tượng trước mắt làm cô không thể tin đượ đọc truyện [Full] Cả cơ thể em, tôi đều thích được đăng bởi Que123473 [Full] Cả cơ thể em, tôi đều thích Romance. Nhận được tin nhắn nặc danh Đàn Tiểu Khiết vội đi đến khách sạn, cảnh tượng trước mắt làm cô không thể tin được, người đàn ông cô yêu lại đang "yêu" một người khác. HOwb9Sm. Khách sạn Hòang Á thuộc tập đoàn ES, lúc 6 giờ tối. Trong đại sảnh khách sạn sáng trưng thật lộng lẫy bỗng xuất hiện một thân ảnh mảnh mai đang đi vào. Đàn Tiểu Khiết cầm chặt điện thoại đi qua đại sảnh vào thang máy, trán cô lấm tấm mồ hôi, lúc này cô nhận được tin nhắn nặc danh nói người yêu cô đang ngoại tình ở đây, dù mệt mỏi vất vả cả ngày nhưng cô vẫn chạy đến đây, khi thang máy gần đến tầng 12 thì tim cô lại đập càng nhanh, trong lòng mong muốn tất cả chỉ là hiểu lầm. Cô đi đến trước phòng 125 phát hiện cửa phòng không khóa, Tiểu Khiết hít sâu một hơi rồi đẩy nhẹ cửa vào, mới bước vào thôi đã thấy quần áo nam nữ vứt bừa bộn dưới sàn nhà, cô bước lại gần phòng ngủ thì mặt càng đỏ, bên trong phát ra tiếng động mà dùng đầu ngón chân cũng đoán được họ đang làm gì. - "A... Kỳ, anh thật giỏi nha!" Giọng người phụ nữ bị dục vọng lấn chiếm nghe thật câu hồn. - "Hừ, tiểu yêu tinh.. " Giọng nam khàn khàn nói. Tiểu Khiết vừa nghe có thể nhận ra ngay đó là ai. Là Lý Nhiệm Kỳ, người yêu hai năm nay của cô nói cách khác là chồng sắp cưới của cô. - "Anh thật hư, hai tháng nữa thôi lấy vợ rồi mà còn lên giường cùng người khác.. A!" - "Em nghĩ anh là hòa thượng sao? Yêu nhau hai năm rồi mà không cho anh đụng vào người, có thằng ngu mới chờ đợi". Tiểu Khiết đau lòng rơi nước mắt, đây chính là người đàn ông cô yêu hai năm qua, người mà cô xem như cả sinh mạng của mình hiện tại đang làm chuyện đồi bại với người phụ nữ khác, Tiểu Khiết trân trân đứng đó đến khi nghe thấy tiếng gầm nhẹ của Lý Nhiệm Kỳ. Cô gái kia xuống giường mặc chiếc áo sơ mi của Lý Nhiệm Kỳ vào rồi bước ra ngoài. - " A.... " Mở cửa ra thấy Tiểu Khiết đang đứng ở đó cô ta giật mình rồi lấy lại bình tĩnh, cô ta chợt cười lạnh. Lý Nhiệm Kỳ nghe tiếng hét thì đi ra phía cô ta chợt nhìn thấy Tiểu Khiết cả người Lý Nhiệm Kỳ như đông cứng lại, tại sao cô ấy lại ở đây? - "Là cô, Uông Nhã?" Tiểu Khiết là người lấy lại bình tĩnh đầu tiên. - "Là tôi, nhưng Tiểu Khiết à mọi chuyện không như cô nghĩ đâu." Người phụ nữ này là Uông Nhã, bạn học cũ của cô, có một lần tình cờ Lý Nhiệm Kỳ đón cô ở công ty thì gặp cô ta, từ đó Uông Nhã thường xuyên hỏi thăm Lý Nhiệm Kỳ nhưng cô cũng không để ý gì nhiều, ai ngờ cô ta lại leo được lên giường của Lý Nhiệm Kỳ. Uông Nhã giả vờ chảy nước mắt rồi núp sau lưng Lý Nhiệm Kỳ, nhưng anh ta giờ này còn tâm trí đâu mà bảo vệ cho Uông Nhã, Lý Nhiệm Kỳ vội bước gần đến Tiểu Khiết. - "Tiểu Khiết, em nghe anh giải thích, thật ra... " Anh vội vàng nói nhưng giọng hơi run run. Tiểu Khiết nước mắt đầm đìa nhìn anh "Đủ rồi, Lý Nhiệm Kỳ đến giờ phút này rồi anh còn như vậy, tôi thật sự thất vọng về anh". Nói rồi cô quay người chạy ra khỏi phòng, Lý Nhiệm Kỳ vội vàng mặc lại quần áo để đuổi theo cô, anh không quan tâm chiếc áo sơ mi đang ở trên người Uông Nhã mà chỉ khóac chiếc áo vest vào. Anh không thể mất cô được, thật sự không thể. Không ai để ý đến Uông Nhã, nơi khóe miệng cô nâng lên một nụ cười nham hiểm, có lẽ không ai biết tin nhắn đó là do cô nhắn, Uông Nhã cô là ai, thứ cô đã muốn dù cho dùng thủ đoạn nào cũng phải lấy được mà Lý Nhiệm Kỳ lại là con cá béo bở cô muốn có. Tiểu Khiết chạy ra ngoài hành lang, cô nghĩ nếu cứ đi ra thế này chắc chắn sẽ bị Lý Nhiệm Kỳ chặn được, chợt thấy phía xa xa có một dáng nam cao lớn đang mở cửa phòng cô đánh liều chạy đến rồi lôi anh vào phòng. Đúng lúc này Giản Tử Hạo đi vào, thấy cảnh này anh ta ho nhẹ một cái "khụ khụ". Tiểu Khiết vội vàng đứng dậy, hai bên má bắt đầu nóng và đỏ lên, Trần Gia Kiệt cau mày nhìn anh ta, Giản Tử Hạo dùng giọng điệu của một vị bác sĩ nói "Trần Gia Kiệt, cậu đang bị như vậy nên tránh tiếp xúc thân thể mới mau lành được, còn em, Tiểu Khiết, em phải chăm sóc cậu ta cẩn thận vào, cậu ta bị như vậy rồi em cũng đừng có đòi hỏi quá."Mặt cô giờ đỏ còn hơn cả dâu tây, cô đòi hỏi anh lúc nào cơ chứ, Trần Gia Kiệt cau mày khó "Cần cậu quan tâm sao? Không có chuyện gì thì mau ra ngoài đi."Giản Tử Hạo nhún vai nói - "Tùy cậu, nhưng đêm nay cậu phải ở lại để theo dõi" Rồi anh ta bỏ đi ra ngoài, Tiểu Khiết vội đi ra "Em...em ra ngoài mua đồ ăn cho anh." Nói rồi cô chạy mất Gia Kiệt nâng khóe miệng, da mặt của Tiểu Khiết nhà anh vốn rất mỏng điện thoại anh có người gọi đến "Alo." Trần Gia Kiệt ngồi ngay ngắn trên giường nhìn ra phía cánh cửa mới đóng thư kí Triệu gọi cho anh "Trần tổng, những tài liệu quan trọng cần anh kí đang còn rất nhiều."Trần Gia Kiệt nhàn nhã nói "Chuyển hết đến đây cho tôi."- "Vâng,còn một chuyện nữa ạ."Trần Gia Kiệt "ừ" một tiếng, thư kí Triệu tiếp tục nói "Bên Mỹ, chủ tịch đang sắp xếp công việc để trở về đây ạ." - "Về thì về thôi, cậu cứ điều tra thời gian cụ thể để tôi đến sân bay đón là được rồi."- "Vâng, nhưng..." Thư kí Triệu ấp úng "Còn chuyện gì nữa?" Anh mất kiên nhẫn "Lần này,Trịnh tiểu thư cũng trở về nữa ạ."Trần Gia Kiệt khẽ thở dài "Tôi biết rồi." Anh cúp điện thoại, mẹ anh đã chuẩn bị về rồi, còn có cả Trịnh Ly - vị hôn phu của anh nữa, quan hệ giữa anh và Tiểu Khiết chưa chắc chắn giờ họ về liệu cô có thấy khó mà rút lui?Tiểu Khiết đi nửa ngày mới tìm được chỗ bán cơm ngon nhất, lại hợp vệ sinh nhất, lúc cô trở lại bệnh viện đã sáu giờ tối. Tiểu Khiết đi vào thấy anh đang bận rộn kí tài liệu, tay trái của anh đang bị thương cử động hơi bất tiện, Tiểu Khiết đi vào gấp hết tài liệu lại đặt sang một bên, đây toàn là dữ liệu quan trọng cô không muốn nhìn "Em định để anh chết đói mới mang cơm về sao?"Tiểu Khiết mỉm cười "Nếu đói anh có thể gọi anh Hạo mang cơm đến, hoặc thư kí Trần, y tá ở đây được mà."- "Nhưng anh thích ăn đồ em mua."Cô mỉm cười ngồi xuống cạnh anh, bày cơm ra rồi đưa thìa cho "Anh giờ sao có thể tự ăn được chứ?" Nói rồi anh giơ bên vai và tay đang bị băng bó Khiết thật bó tay với anh, cô xúc một muỗng rồi đút cho anh ăn. - "Sau này anh đừng làm như vậy nữa, anh có biết lúc đó em sợ như thế nào không?" Trần Gia Kiệt nhướn mày "Sao vậy, anh là bảo vệ cho người phụ nữ của mình có gì là sai sao?"- "Anh có biết lúc đó nguy hiểm như thế nào không? Sau này anh đừng như thế nữa."Trần Gia Kiệt xoa đầu an ủi cô "Em nữa lần sau phải bảo vệ tốt cho mình."Tiểu Khiết gật nhẹ đầu tiếp tục đút cho anh ăn, ăn xong cô dọn dẹp một chút rồi vào phòng vệ sinh rửa tay. Khi đi ra anh đang ngồi ở sofa xem tivi. Tiểu Khiết ho nhẹ một tiếng "Anh có thể ở đây một mình được không?Em..em về trước, mai em lại vào."Thật ra anh ở đây một mình cũng không sao, mấy cô y tá luôn đi qua đi lại để được nhìn thấy anh, còn có thư kí Gia Kiệt xoay người lại "Nếu anh nói là không thì sao? Em sẽ ở lại đây với anh chứ?"Tiểu Khiết cắn môi, cô cũng muốn ở lại nhưng ở đây chỉ có một chiếc Gia Kiệt ngoắc cô "Lại đây với anh."Tiểu Khiết đi đến, cô bất ngờ bị anh kéo ngồi vào lòng anh, Tiểu Khiết lo lắng cho vết thương của anh vội la "Kiệt, cẩn thận một chút."Trần Gia Kiệt cắn nhẹ vành tai cô, phả hơi ấm vào đó "Em nghĩ anh bây giờ giống người vô dụng sao?"Người cô run nhẹ "Em..em không nghĩ như vậy." Trần Gia Kiệt một tay giữ lấy chân cô xem vết thương, một tay mở lọ thuốc ra rồi anh thấm nhẹ lên vết thương, Tiểu Khiết nhìn động tác của anh mà trong lòng không hiểu sao dâng lên một cảm xúc khó tả, hai năm yêu nhau Lý Nhiệm Kỳ cũng chưa từng đối xử ôn nhu như vậy với cô, chợt sống mũi thấy cay cay cuối cùng nước mắt không kìm được nữa mà chảy xuống. Tiểu Khiết vội quay đi chỗ khác lau nước mắt nhưng hình như càng lau nước mắt càng nhiều, đến tận cùng không thể ngăn được dòng nước mắt nóng ấm đó nữa cô mới để cho nó chảy xuống tự do. Trần Gia Kiệt đưa ánh mắt âm trầm nhìn cô, đợi cô khóc xong anh rút tờ khăn giấy đưa cho cô. - 'Đừng làm một người phụ nữ ngu ngốc, chỉ có phụ nữ ngu ngốc mới khóc vì bị đàn ông phản bội.' Nói xong anh xoay người đi ra ngoài. Tiểu Khiết nghe xong câu nói đó thì đã nghĩ rất lâu, vừa nãy không hiểu sao cô lại khóc khi thấy anh ôn nhu như thế với mình nhưng anh lại nghĩ cô khóc vì chuyện bị phản bội. Không muốn suy nghĩ nữa, cô cầm điện thoại bước khập khiễng ra khỏi phòng. Vậy một chiếc taxi để về, trên đường về cô đã nghĩ rất nhiều, không phải cô nghĩ sẽ đối diện với Lý Nhiệm Kỳ như thế nào, nói chuyện với bố mẹ ra làm sao mà cô nghĩ về người đàn ông đó. Nghĩ đến lúc anh mặc chiếc áo choàng tắm, rồi nhớ đến nụ hôn đầy ướt át kia, nhớ đến lúc anh nhẹ nhàng bôi thuốc cho cô. - 'Cháu ơi, đến nơi rồi.' Tiếng bác tài xế đã kéo cô về thực tại. Xuất hiện trước mắt cô là ngôi biệt thự rộng lớn, nơi đây là nơi cô đã sống mười ba năm. Hai mươi ba năm trước cô được viện trưởng cô nhi viện nhặt được ở trước cổng cô nhi viện Vân Sam, rất may mắn cô lớn lên mà không bị bệnh tật gì sau này đến năm cô mười tuổi đã vô tình cứu được em gái của Lý Nhiệm Kỳ nên bố mẹ của anh đã nhận nuôi cô, cho cô ăn học đàng hoàng. Cô rất biết ơn họ, không biết làm thế nào để trả ơn, năm cô hai mươi mốt tuổi mẹ Lý có gợi ý đến vấn đề kết hôn của Lý Nhiệm Kỳ và tín nhiệm cô làm con dâu, lúc đó cô vì lòng biết ơn nên đã nhận lời, đến khi Lý Nhiệm Kỳ từ nước ngoài trở về nghe đến hôn lễ được sắp đặt thì không ý kiến gì. Họ bắt đầu yêu nhau hai năm và đã định ngày cưới, nhưng giờ cô mới phát hiện ra tình cảm cả hai dành cho nhau rất ít mới dẫn đến kết cục này. Cô thở dài đi vào nhà, ở phòng khách Lý Nhiệm Kỳ đang mệt mỏi ngồi ở đó, nhìn anh cả người phờ phạc, hai mắt đỏ ngầu, râu mọc lổm chổm, quần áo xộc xệch có mùi rượu, có thể đoán được cả đêm anh ta không ngủ. - 'Tiểu Khiết, con đi đâu cả đêm giờ mới về vậy?' Dì Hồng đang dọn nhà thấy cô thì lo lắng hỏi. Lý Nhiệm Kỳ nghe cô về thì đứng lên rồi xoay người lại đi đến cạnh cô. - 'Tiểu Khiết, em về rồi sao? Tốt quá, chúng ta nói chuyện được không?' Tiểu Khiết lùi về sau hai bước, thứ nhất mùi rượu trên người anh quá nồng cộng thêm việc làm dơ bẩn của anh khiến cô cảm thấy thật khinh bỉ. - 'Được.' Cô lạnh nhạt đáp. Cô và anh ra ghế ngồi, dì Hồng thấy tình hình hai người trẻ này có vẻ không ổn nên đứng phía sau nghe họ nói chuyện. - 'Tiểu Khiết, thật ra đêm qua anh là bị hãm hại.' Có cơ hội nói chuyện nên anh vội giải thích ngay. Lý Nhiệm Kỳ thật ra hai năm qua anh đều yêu cô thật lòng, Tiểu Khiết lớn lên thì ngày càng xinh đẹp lại thông minh làm cho ai cũng muốn chinh phục cô, Lý Nhiệm Kỳ cũng vậy anh yêu cô nhưng không biết thổ lộ như thế nào, nhưng cô lại không cho anh đụng vào nói rằng sẽ cho anh tất cả lần đầu tiên vào đêm tân hôn, đàn ông trời đã sinh sẵn cho dục vọng to lớn anh lại không làm được gì cô nên khi thấy Uông Nhã chủ động như vậy thì anh cũng chỉ có mục đích qua đường thôi ai ngờ được lại để cho Tiểu Khiết biết. Anh không cam lòng mất đi cô nên mới một mực giải thích như thế. - 'Ngày mai tôi sẽ chuyển ra ngoài, việc hôn lễ tôi quyết rồi sẽ dừng lại. Mọi chuyện tôi sẽ chờ bố mẹ về nói chuyện.' Bố mẹ Lý tuy đã ngoài năm mươi nhưng tình cảm vẫn rất nồng nhiệt, hai người thường xuyên đi du lịch cùng nhau, năm mười tám tuổi Lý Nhiệm Kỳ thay Lý Sâm quản lí công ty nhỏ này để bố mẹ được về hưu sớm, bố mẹ Lý tháng trước đã qua Nhật, tháng này lại sang châu Âu cùng nhau, mà họ mỗi lần đi sẽ không mang theo bất kì vật dụng liên lạc gì trừ quần áo, thẻ ngân hàng, một máy ảnh. Nên trước hết cô phải chuyển đi đã đợi sau này bố mẹ Lý về mới nói chuyện hủy hôn được. - 'Kiệt, em muốn nói chuyện với anh.' Cô dựa vào ngực anh thì thào ôm lấy cô 'Ngoan, đừng nói gì cả, em đang bị thương, đợi chúng ta ra khỏi đây đã.'Thang máy tiếp tục rơi xuống, anh cố gắng ôm chặt cô Khiết mỉm cười, nếu thang máy cứ rơi như vậy anh và cô sẽ gặp nguy mất. Như vậy cô và anh sẽ chết cùng nhau sao?Đây có lẽ là ý trời, đến lúc cô và anh quay lại bên nhau thì lại lâm vào hoàn cảnh sinh tử này. Nhưng lúc này, có anh ở đây khiến cho cô không còn hoảng sợ nữa mà cô đang chấp nhận, chấp nhận sự sắp đặt này. Chợt mọi người nghe thấy tiếng động bên ngoài, mọi người đang tiến hành sửa thang 'Chúng ta được cứu rồi.'- 'May quá,tôi thật sự không muốn chết.'- 'Huhu, sao lâu như vậy?' Mọi người xung quanh nhìn nhau lát sau mọi người đều thấy tấm chắn trên đỉnh thang máy được mở ra, một cái đầu của nhân viên sửa chữa thò 'Mọi người bên trong không sao chứ?'Trần Gia Kiệt cau mày 'Cậu bớt nói nhảm đi, mau cứu người.'- 'Vâng, vâng.' Cậu ta nhanh chóng 'Bây giờ chỉ có thể đưa từng người một lên, nhưng Trần tổng phiền anh giúp chúng tôi đỡ họ lên trước được không? Dù sao ở trong đó phụ nữ cũng nhiều hơn'. Nhân viên gật đầu rồi nhìn thư kí Triệu, anh ta hiểu ra liền tiến về phía 'Tiểu Khiết, bây giờ anh đưa em lên trước, em đang bị thương.'- 'Không, em không muốn, em muốn ở cùng anh.' Cô vuốt tóc cô 'Nghe lời anh?'.Cô lắc đầu 'Không, em sẽ ở lại cùng anh đến lúc anh ra ngoài.'- 'Tiểu Khiết, ngoan một chút, em lên trước rồi anh sẽ cùng lên sau.' Anh ôn nhu nói. - 'Không, em muốn ở cạnh anh.' Cô cố chấp 'Ngoan, em đang bị thương.'Cô lắc đầu, ôm lấy anh. Anh thở dài, cô gái này sao hôm nay lại cố chấp như vậy. - 'Vậy em đứng đây để anh giúp họ lên trước có được không?' Anh ngoan ngoãn lùi về sau 'Vâng.'Ở đây nhiều người như vậy, mà anh và thư kí Triệu lại đỡ từng người lên với độ cao như vậy hết sức khó khi đỡ mọi người lên hết chỉ còn lại anh và cô cùng thư kí 'Trần tổng, anh đưa tiểu thư lên đi, để tôi đỡ anh lên.'- 'Cậu lên trước đi, giúp tôi lên đỡ cô ấy.' - 'Vâng.' Thư kí Triệu lên trước rồi đưa tay xuống 'Trần tổng, anh mau đưa tiểu thư lên đi.'Nhưng...Đến lúc này bỗng nhiên thang máy rơi mạnh xuống, Tiểu Khiết loạng choạng lần nữa đập đầu vào tường, rồi cô ngã khụy xuống đất. Tình huống xảy ra rất nhanh khiến anh không kịp ôm lấy 'Trần tổng.' Thư kí Triệu gọi nhưng thang máy đã rớt 'Tiểu Khiết, em tỉnh lại đi, Tiểu Khiết.' Anh lay mạnh cô nhưng cô vẫn không động đậy tiệt, ngay cả anh còn không chịu nổi huống chi là người phụ nữ yếu ớt ấy. Anh ôm cô vào 'Xin lỗi, xin lỗi vì đã không bảo vệ tốt cho em.' Anh thì thầm nói, trong lòng nóng như lửa đốt. Anh không thể nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu cô gặp chuyện khi thang máy đỡ chòng chành, nhân viên mới cạy cửa một lần nữa, lần này họ nhanh chóng đưa hai người ra ngoài. Anh bế lấy cô đã ngất lịm chạy ra 'Thư kí Triệu, nhanh chóng đến bệnh viện của Giản Tử Hạo.'Anh ta không dám chậm trễ, tăng tốc chạy nhanh nhất có thể đến bệnh viện. Anh bế cô đặt lên xe đẩy, Giản Tử Hạo bên cạnh 'Cô ấy sao vậy? Phần đầu bị thương khá mạnh.'Điều này làm anh càng khẩn trương 'Cô ấy bị va đầu vào thành thang máy.' Giản Tử Hạo đưa Tiểu Khiết vào phòng cấp cứu, điện thoại cô lúc này có người gọi đến, là Tuyết Liên. Anh nhìn rồi nhấn phím 'Tiểu Khiết, trốn việc sao? Cậu đi lâu quá rồi đấy.' Tuyết Liên thấy cô lâu trở về nên gọi 'Cô ấy vừa bị kẹt ở thang máy, đang trong phòng cấp cứu....tút..tút..' Tuyết Liên cúp điện thoại cầm lấy túi sách chạy đi, lúc này gặp phải trưởng 'Này, này, đang trong giờ làm việc mà cô đi đâu vậy?'- 'Tiểu Khiết gặp phải chuyện rồi, cô ấy đang trong phòng cấp cứu, tôi phải đến đó.' Nói rồi cô lao ra Liên đi đến bệnh viện thấy anh đang ngồi ở hành lang chờ, cô đi 'Tại sao cô ấy lại như vậy? Trưa nay còn bình thường cơ mà.'Anh vò đầu mình 'Xin lỗi, có lẽ là tại tôi.'- 'Anh thật quá đáng, vì anh cô ấy đã phải chịu nhiều đau khổ, thế mà ngay cả bảo vệ cô ấy anh còn không làm được.'Anh vẫn im lặng, Tuyết Liên phẫn uất 'Anh thật không đáng mặt đàn ông, anh khiến cô ấy đau khổ vì anh nhiều như vậy, anh lại nỡ phản bội cô ấy. Anh có biết vì anh Tiểu Khiết phải trở lại bên cạnh Lý Nhiệm Kỳ hay không?'Lần này anh không im lặng nữa, ngẩng đầu lên nhìn cô 'Cô nói gì?'Tuyết Liên cười lạnh 'Lý Nhiệm Kỳ nắm trong tay danh sách quỹ đen của công ty anh, anh ta lấy đó để uy hiếp Tiểu Khiết, vì lo cho anh nên cô ấy đã ở lại bên cạnh Lý Nhiệm Kỳ vậy mà hôm đó anh lại cùng người phụ nữ khác rời đi trước mặt cô ấy, hôm qua thì qua đêm cùng người phụ nữ đó, anh thật quá đáng.'Anh im lặng, vẫn chưa kịp hiểu hết những lời Tuyết Liên lúc hiểu ra thật sự đã muộn, anh hiểu lầm cô rồi, cô yêu anh nhiều như vậy nhưng anh lại không biết, cũng không hiểu. Đến cuối cùng người chịu tổn thương chính là Khiết, anh xin 'Mọi chuyện không phải như cô ấy nghĩ đâu. Tôi và Trịnh Ly thật sự không có gì cả.'Anh giải thích cho Tuyết Liên hiểu, thật ra Tuyết Liên chưa quen biết anh lâu nhưng lại luôn chắc chắn anh không phải hạng người như thế. Lần này hiểu lầm giữa họ quá lớn, anh chợt nhớ đến có phải lúc vừa rồi chuyện cô muốn nói là chuyện này. Sau lần này anh sẽ bảo vệ cô tốt hơn, sẽ không để hiểu lầm xảy ra dễ dàng nữa. Cô đã chịu quá nhiều tổn thương rồi. Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy anh đã đến công ty, Tiểu Khiết xuống giường vệ sinh cá nhân rồi xuống bếp, đồ ăn sáng của cô đã được anh chuẩn bị sẵn. Tiểu Khiết mỉm cười hạnh phúc rồi ngồi xuống ăn, ăn sáng xong cô gọi đến công ty xin nghỉ. Dạo này cô có cảm giác như sắp xảy ra chuyện gì đó nên cô muốn lên chùa xin cho anh lá bùa bình an. Cô thấy đi một mình rất buồn chán nên gọi cho Tuyết Liên. Giờ này Tuyết Liên vẫn còn đang ngủ, cô lười biếng với điện thoại đặt trên đầu giường. - 'Alo..' Tiểu Khiết cười 'Bà cô của tôi ơi, cậu mở mắt ra xem mặt trời mọc đến đâu rồi mà vẫn còn ngủ thế hả?' - 'Đàn Tiểu Khiết, cậu gọi cho mình chỉ để nói chuyện này thôi sao?' Tiểu Khiết gật đầu 'Phải, nhưng cũng không phải.' - 'Con nhỏ này..' Tiểu Khiết cười 'Thôi, được rồi, không đùa nữa, hôm nay mình muốn lên chùa xin bùa bình an, có muốn đi cùng không?' - 'À, vậy sao? Thế đợi mình một chút nhé.' Tuyết Liên nói. Lúc này Giản Tử Hạo đã mặc quần áo chỉnh tề chuẩn bị đi làm, chỉ là trước khi đi anh muốn hôn chào buổi sáng với bảo bối rồi mới đi làm, ai ngờ được lại nghe cô muốn đi đâu đó. - 'Em định đi đâu?' Anh ta cau mày hỏi. Tuyết Liên nói 'Mau lấy quần áo cho em, em muốn lên chùa xin bùa bình an cùng Tiểu Khiết.' - 'Em đi?' Giản Tử Hạo hỏi. Tuyết Liên gật đầu 'Em không đi thì ai đi, đồ ngốc này.' - 'Không được.' Anh nói mà không chần chừ thêm. Tuyết Liên quát 'Giản Tử Hạo, tôi chịu hết nổi anh rồi nhé, anh suốt ngày cấm tôi không được làm cái này, không được làm cái nọ, anh muốn chết rồi sao?' - 'Khổ quá, bảo bối, em bây giờ đang mang thai, lên chùa lại xa như vậy làm sao có thể chịu nổi, nếu em muốn bùa bình an, anh sẽ lên đó xin cho em vài cái là được.' Tuyết Liên hậm hực 'Tôi ghét anh.' Cuối cùng, anh đã thuyết phục được cô, cô đành gọi điện cho Tiểu Khiết nói xin lỗi. Tiểu Khiết tiếp tục gọi cho Tử Lộ, cũng lâu rồi họ không nói chuyện. Ngô Đồng và Tử Lộ tối qua chuẩn bị 'lâm trận' thì bên tổ chức xảy ra chuyện, kho hàng trắng của họ không cánh mà bay, có thể nói là bị người ta hớt tay trên, chuyện này làm cho hai người phải đích thân đến điều tra cho rõ mọi chuyện một chuyến. Hiện tại họ vẫn đang bên Campuchia, vẫn chưa về được. Tiểu Khiết nghe rồi đành đi một mình lên đó, cô bắt taxi lên chùa, vì đây là thành phố phát triển nhất nên rất ồn ào, vì vậy chùa được xây khá xa thành phố, phải đi lên núi, cũng may con đường đó đã được một nhà tài trợ tốt bụng quyên góp tiền cho xây lại để thuận tiện cho việc đi lại của mọi người. Nhà tài trợ tốt bụng đó chính là Diệp Thần, anh ta trước khi về nước đã quyên góp tiền vào để xây dựng con đường này, bởi vì cha mẹ anh được thờ trong chùa này. Tiểu Khiết đến khấn vái các vị thần linh rồi cô xin trụ trì hai lá bùa bình an, một lá bùa cô muốn đưa cho anh, còn một lá bùa cô cho con của Lý Nhiệm Kỳ, cô muốn hai người sẽ nhận được sự che chở của các vị thần linh. Mọi việc xong xuôi cô xin trụ trì ra về thì gặp Diệp Thần, Diệp Thần thấy cô thì nói. - 'Tiểu Khiết, em cũng lên chùa sao?' Tiểu Khiết ngạc nhiên nhìn anh 'Thật không ngờ anh Diệp bận như vậy mà vẫn còn thời gian để lên đây.' Diệp Thần cười 'Tôi đến thăm cha mẹ.' - 'Cha mẹ?' Tiểu Khiết nghi ngờ hỏi. Diệp Thần gật đầu 'Chắc em thắc mắc tại sao tôi không chôn cất họ ở nghĩa trang mà đưa đến đây? Bởi vì trên đây thanh tịnh, họ sẽ được yên tĩnh và tôi đang giúp họ làm một nguyện vọng, sau khi hoàn thành nguyện vọng này tôi sẽ đưa họ đến nơi trước đây họ muốn đến'. Tiểu Khiết hỏi 'Xin lỗi, nhưng có thể cho tôi biết đó là nguyện vọng gì không?' - 'Tìm lại đứa con gái của cha mẹ tôi, cũng là em gái tôi.' Tiểu Khiết gật đầu 'Chắc anh sẽ sớm tìm được thôi.' Diệp Thần mỉm cười gật đầu, anh vô tình nhìn hai lá bùa bình an trong tay cô, anh hỏi. - 'Em lên đây để xin bùa bình an sao?' Tiểu Khiết gật đầu 'Vâng.' - 'Có thể cho tôi một lá bùa được không? Tôi thấy em cầm hai cái.' Tiểu Khiết ái ngại nói 'Xin lỗi nhưng tôi xin cho hai người rồi, nếu anh muốn hãy vào trong nói với trụ trì.' Diệp Thần lắc đầu 'Không cần, tôi chỉ muốn lá bùa trong tay em, nhưng nếu chúng đã có chủ thì tôi không làm khó em nữa.' Cô gật đầu, mỉm cười với anh. Diệp Thần nói. - 'Giờ tôi vào thăm cha mẹ, em có muốn vào cùng tôi không?' Tiểu Khiết nhìn trời vẫn còn sớm nên cô đồng ý đi cùng Diệp Thần vào trong, cô nhìn hai tấm hình của cha mẹ anh mà mắt bỗng cay cay, cũng chẳng biết vì lí do gì. Thấy mình hơi thất lễ, cô xin lỗi rồi vội vàng đi ra ngoài, cô không hiểu tại sao khi nãy nhìn người đàn ông và người phụ nữ trong hình cô có cảm giác rất khác lạ, mắt nóng dần lên rồi cứ thế nước mắt chảy khi nào không hay. Diệp Thần thăm cha mẹ xong liền đi ra tìm cô, nhưng cô đã rời đi, anh tiếc nuối nhìn xuống con đường phía chân núi, cơ hội gặp cô rất ít khiến cho nỗi nhớ trong lòng anh ngày một tăng lên. Tiểu Khiết đi taxi đến bệnh viện, cô mặc quần áo khử trùng rồi đi vào phòng của đứa bé đang nằm, sau một đêm nó đã mở mắt, da đã không còn nhăn nheo như hôm qua. Cô ngắm nhìn đứa nhỏ một lúc rồi đặt lá bùa bên cạnh đứa nhỏ, thăm xong cô đi ra thay quần áo thì gặp Lý Nhiệm Kỳ cùng mẹ Lý đến thăm đứa nhỏ. Lý Nhiệm Kỳ đứng lại nói chuyện cùng cô còn mẹ Lý thay quần áo rồi vào trong thăm đứa nhỏ trước. Tiểu Khiết hỏi. - 'Anh đã đặt tên cho em bé chưa?' Lý Nhiệm Kỳ lắc đầu, từ lúc đứa trẻ sinh ra đã xảy ra nhiều việc khiến cho anh chẳng còn thời gian mà suy nghĩ tên cho nó, anh nói 'Em có tên gì hay không? Hãy đặt cho nó đi.' - 'Nhưng đó là con anh.' Lý Nhiệm Kỳ gật đầu 'Con anh để dì nó đặt tên có gì sai sao?' - 'Không sai chắc, thôi được rồi, em nghĩ nên đặt đứa bé tên là Dạ An đi. Dạ có nghĩa là ban, an trong bình an, ban tặng bình an, anh thấy thế nào?' Lý Nhiệm Kỳ gật đầu 'Em cũng có lúc thông minh quá nhỉ?' Cô mỉm cười, hai người đứng nói chuyện một lúc, đến gần trưa cô mới rời khỏi bệnh viện để đến công ty.

cả cơ thể em tôi đều thích