Tầm Tần Ký Huỳnh Dị Chuyện Tam Tấn hợp nhất Sau khi đại thắng Khôi Hồ, Hạng Thiếu Long vẫn còn lưu lại chỗ ấy thêm mười ngà
Cướp Tình: Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng. Chương 107-2: Thì ra sai vẫn luôn là mình.. (2) Trong mắt Chử Tuyết Luân thoáng qua đau đớn, chẳng lẽ Phi Phi thật sự động lòng với Thư Yến Tả sao? Ngước mắt lên, kiên định nói: “Anh bằng lòng chờ, chờ cho đến khi em
Phần 4 của bộ truyện ngôn tình Trung Quốc hay nhất Cướp Tình: Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng qua giọng đọc của Thùy Linh. Các bạn cùng đón nghe nhé
Cướp Tình: Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng. Tác giả: Nam Quan Yêu Yêu. Thể loại: Tiểu Thuyết. Số chương: 192 - chưa đầy đủ. Phí download: 12 gạo. Nhóm đọc/download: 0 / 1. Số lần đọc/download: 676 / 2. Cập nhật: 2017-09-24 23:48:14 +0700. Link download: ePub Mobi/PRC A4 A5 A6 - xem
Tìm kiếm gần đây: #jazz #lee jieun tieu bao boi cua bo bay quyen luc chuong 11 #Huấn văn thầy trò #vo be nho cua tong giam doc bang hoa edit vmin longfic chap 17 tren ban an #hao mon nu phu khong co tinh yeu chuong 31 #Drahar sinh con #nhung buc tranh xau xi v hello #Kny 18 #allv bao boi cua tui anh 82 yoontae 5 #hon an tieu kieu the chuong 99 #ngọt #du nhien ngao han vet thuong
GymMwF4. Hoắc Nhĩ Phi cảm giác trong lòng có một tâm tình khó diễn tả bằng lời dâng lên, không thể nói là cảm động hay mật ngọt, ngọt ngào, càng cảm thấy hơi khó tin. Người đàn ông này lại có thể mặt không đổi sắc mà nói dối, còn nói Lucus không phải là con trai của cô, chẳng lẽ anh có giải thích nào tốt hơn sao? Còn nói mình có một bà xã rời nhà trốn đi, nếu như không phải lời giải thích bịa đặt xuất hiện trên người cô, cô gần như còn cho rằng tất cả anh nói đều là thật, cũng sẽ cảm thấy nghi ngờ ngay cả chuyện Lucus rốt cuộc có phải là con trai của cô bây giờ, nhóm truyền thông này hiển nhiên đều tin tưởng rằng anh là người thâm tình khẩn thiết, cũng chuyển lực chú ý lên trên người anh, chỉ có chính cô biết lời Thư Yến Tả nói là một câu hai nghĩa.“Thư nhị thiếu, còn có thể tiếp tục một câu hỏi không? Khoảng thời gian trước tập đoàn Thư Á chính thức xây dựng một Nhà hàng Nguyên Tân Trung Tây chọn lọc’ dưới cờ ở thành phố L, lại đối diện với công ty giải trí Âu Kỳ nơi Hoắc tiểu thư làm việc, nghe nói ngày đầu tiên khi nhà hàng khai trương ngài còn lấy danh nghĩa Hoắc tiểu thư miễn phí phần cơm cho nhân viên giải trí Âu Kỳ, còn tặng hoa tươi trong suốt nửa tháng cho Hoắc tiểu thư, xin hỏi những chuyện này nói lên điều gì đây?” Một nữ phóng viên đứng ở cuối hàng đặt câu hỏi sắc Nhĩ Phi hoảng hốt trong lòng, anh sẽ tự bào chữa chuyện này như thế nào đây, những phóng viên này, biết từ chỗ nào, còn có thể cho người ta chút riêng tư hay không!Trong lòng Thư Yến Tả hiểu trên đời này không có bức tường nào mà gió không lọt qua được, khứu giác của những phóng viên [email protected] bát quái này không phải mạnh bình thường!“Hợp tác thân mật năm năm này của Á Ninh và Âu Kỳ, khiến cho tôi coi trọng nơi này, mà tôi cũng đúng lúc cố ý mong phát triển Nguyên Tân’ đến thành thị trong nước, thành phố L dĩ nhiên là lựa chọn hàng đầu. Chọn ở đối diện giải trí Âu Kỳ, vô cùng nhiều chỗ tốt, cho dù không nể mặt tăng cũng phải xem mặt Phật, mọi người nói đi! Cho dù là thiên thời, địa lợi hay là nhân hòa đều bị tôi chiếm hết, một cơ hội kiếm tiền tốt như vậy, sao tôi có thể bỏ qua được? Về phần nói nể mặt mũi của Hoắc tiểu thư, đó là vì cảm tạ Hoắc tiểu thư hết lòng chăm sóc con trai tôi thôi, một giải thích mà thôi. Hoa tươi? Tôi không nhớ rõ tôi có đưa hoa tươi gì? Tôi nghĩ nhất định là các bạn hiểu lầm, Thư nhị thiếu tôi giống người có thể tặng hoa cho người khác sao?” Nói xong câu cuối cùng, Thư Yến Tả nhếch môi cười nhạt, vô cùng quỷ nói này hiển nhiên khiến nữ phóng viên đặt câu hỏi hài lòng, cho dù một câu cuối cùng có ý qua loa lấy lệ, nhưng dù sao vẫn là hài lòng.“Tôi nghĩ tôi đã giải đáp rất đầy đủ các câu hỏi mà bạn bè truyền thông hỏi, vậy chúng tôi rời đi trước.” Nói xong nắm tay Hoắc Nhĩ Phi thản nhiên rời đám phóng viên cũng nhanh chóng rời đi, trở về viết bản thảo của mình, đều hy vọng mình có thể cướp được tin tức giải trí trang đầu vào ngày mai.“Tại sao anh nói Lucus không phải là con trai của tôi?” Ngồi trên xe, Hoắc Nhĩ Phi khó hiểu hỏi.“Tôi không nói như vậy!” Thư Yến Tả cười khẽ một này đến lượt Hoắc Nhĩ Phi kinh ngạc, cái gì vậy! Nhiều người như thế đều nghe được, anh còn cãi lại!“Mới vừa rồi phóng viên hỏi tôi có phải có một con trai năm tuổi không, anh nói không có.”“Đúng là không có, em không biết Lucus đã năm tuổi rưỡi rồi sao? Haizzz...” Thư Yến Tả từ từ thở ra một Nhĩ Phi từ lúc mới đầu kinh ngạc đến vui sướng, rồi đến ngượng ngùng, hạ mí mắt xuống, giọng buồn buồn, “Tôi không phải người mẹ tốt.”“Về sau em có thể làm một người mẹ tốt, nguyện vọng sinh nhật hằng năm của Lucus đều là nhìn thấy mẹ.”“Vậy tại sao anh phải giúp tôi?” Hoắc Nhĩ Phi nhỏ giọng hỏi, Thư Yến Tả trả lời giúp cho cô giảm bớt rất nhiều phiền toái, kể từ hôm nay những cái được gọi là tin đồn sẽ tự sụp đổ, về phần chuyện cô có một đứa con cũng sẽ chấm dứt.“Tôi không hy vọng em bị bất kỳ tổn thương gì, bao gồm do tôi.” Trong mắt Thư Yến Tả tràn ngập tình cảm dịu mắt Hoắc Nhĩ Phi hơi ướt át, anh đây đang vì chuyện năm năm trước mà nói xin lỗi mình sao?Thư Yến Tả khẽ thở ra một hơi, đặt đầu Hoắc Nhĩ Phi vào trong ngực mình, để cho cô thỏa sức rơi lệLần đầu tiên Hoắc Nhĩ Phi rất thuận theo dựa vào trong ngực anh thỏa sức buông thả uất ức của mình, phát tiết toàn bộ nước mắt vừa rồi cố nén và uất ức năm năm trước ra.“Mèo mướp nhỏ, đừng khóc, lại khóc thành mèo mướp rồi.” Tiếng chế nhạo của Thư Yến Tả vang Nhĩ Phi vừa nghe thấy mèo mướp lại tức giận, cố ý cọ toàn bộ nước mắt nước mũi lên áo khoác âu phục giá trị xa xỉ của Yến Tả cũng không giận, mặc cho cô càn quấy, còn rất thân thiết đưa khăn giây cho cô, sau khi lau nước mắt, Hoắc Nhĩ Phi suy nghĩ một chút về hành động việc làm vừa rồi của mình, chỉ cảm thấy rất ngây thơ, còn mang chút ý vị nũng nịu, dẩu môi ở đó ngượng ngùng nhiên giống như nghĩ ra cái gì, ngẩng đầu hỏi, “Tạp chí bọn họ nói là như thế nào?”“Một quyển tạp chí bát quái mà thôi, không cần lo lắng, buổi sáng ngày hôm qua tôi đã mua đứt toàn bộ, sẽ không tái bản nữa.” Thư Yến Tả an ủi nói.“Vạch trần bí mật lớn trong làng giải trí”?” Hoắc Nhĩ Phi suy đoán.“Ừ.”“Vậy Tuyết Luân và Âu đại ca chắc chắn đều biết, còn cha mẹ tôi?” Hoắc Nhĩ Phi vừa nghĩ tới Tuyết Luân đã biết chuyện này, trong lòng nhất thời rất lo lắng, cô vốn sớm chuẩn bị nói cho anh biết, vẫn không tìm được cơ hội thích hợp, bây giờ anh lại nhìn thấy một mặt không chịu nổi của mình trên tạp chí, cô không biết Tuyết Luân có tin tưởng mình có cha mẹ mình yêu thương nhất, cô không muốn làm tổn thương nhất chính là bọn họ.“Cha mẹ em cũng không biết, tôi nghĩ bọn họ sẽ không chú ý đến tạp chí giải trí.”“Tôi cũng hy vọng là như vậy, Tuyết Luân vẫn không gọi điện thoại cho tôi, anh ấy nhất định đang giận tôi.”“Sau khi xem xong phỏng vấn hôm nay, nếu như anh ta vẫn còn không tin em, ậy cũng chỉ có thể trách anh ta có mắt không tròng.” Thư Yến Tả ý có giá trị.“Là An Tình Hủy tiết lộ cho phóng viên đúng không.” Hoắc Nhĩ Phi nói sang chuyện khác.“Trừ ả ta ra sẽ không có người thứ hai, em yên tâm, tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua cho bọn chúng!” Thư Yến Tả an ủi đầu tiên Hoắc Nhĩ Phi chán ghét một người sâu sắc như vậy, về phần Thư Yến Tả không buông tha họ như thế nào, cô không muốn biết cũng không muốn quan tâm, chỉ cần không tiếp tục để mình nhìn thấy cô ta là được rồi. Nằm mơ cũng sẽ không nghĩ đến An Tình Hủy hận mình sâu như vậy, khiến cho cô không nhịn được rùng mình một cái, lòng ghen tỵ giữa phụ nữ thật sự rất đáng sợ!Chử Tuyết Luân và Âu Dã Sâm đều nhìn thấy được video phỏng vấn bao vây sân bay hôm nay, thấy được Thư nhị thiếu thẳng thắn nói ra sự thật năm năm trước, cũng đối phó tự nhiên tràn đầy tự tin với câu hỏi của phóng viên, cùng với tình cảm dịu dàng tràn ngập trong mắt khi nói đến bà xã anh, khiến cho cả hai người đều nghi hoặc, chẳng lẽ anh ta và Phi Phi thật sự không phải quan hệ kia? Lucus cũng không phải là con trai của Phi Phi?Vậy tại sao Phi Phi phải đi Hương Cảng? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mấy lời Thư nhị thiếu nói đều là sự thật sao? Hay vẫn còn chỗ giấu giếm?Ở Hương Cảng, Thư Tử Nhiễm và Đoạn Tử Lang đều thấy được bài viết này, Đoạn Tử Lang dĩ nhiên rõ ràng ý tứ die ennd kdan/le eequhyd onnn trong lời nói của Yến, nhưng Nhiễm Nhiễm thì hơi hồ đồ, nhị ca kết hôn lúc nào? Còn có Lucus rõ ràng là con trai của chị Phi Phi, chị Phi Phi cũng thừa nhận, vậy lời nói kia của nhị ca là có ý gì chứ?Đoạn Tử Lang cho lời khen ngợi thỏa đáng trong lòng, Yến, làm được thật đẹp đẽ! Quả nhiên càng ngày càng có tiềm lực!Chử Tuyết Luân vội gọi một cú điện thoại cho Phi Phi, trong lòng có một cảm giác nói không rõ ra được đang bành trướng, Thư nhị thiếu rộng lượng không thể nghi ngờ hạ thấp mình xuống, khiến cho anh sinh ra cảm giác áy khi Thư Yến Tả đưa mèo nhỏ về nhà, lập tức chạy về Hương Cảng, bang Lôi Thần, anh sẽ không dễ dàng bỏ qua cho bọn chúng như vậy, về phần mèo nhỏ, cô cần nghỉ ngơi thật Hoắc Nhĩ Phi nằm trên giường thì nhận được điện thoại của Chử Tuyết Luân, suy nghĩ một chút, vẫn nhận.【Phi Phi, xin lỗi, anh...】“Nói xin lỗi, phải là em, em quả thật giấu giếm chuyện năm năm trước.” Hoắc Nhĩ Phi cắt đứt lời anh.【Phi Phi, chuyện đã qua rồi không đề cập đến nữa, anh cần chính là tương lai của em, mà không phải quá khứ.】Hoắc Nhĩ Phi vẫn còn hơi cảm động, cho dù người đàn ông này không tin tưởng mình lúc bản thân mình khó chịu nhất, nhưng bất kỳ người đàn ông nào gặp phải chuyện như vậy, chắc hẳn đều sẽ tức giận, cô không có quyền lợi đi trách cứ anh.“Tuyết Luân, có thể cho em thời gian nửa năm không? Bây giờ trong đầu em rất loạn, nếu như nửa năm sau, anh vẫn yêu em như vậy, em vẫn trước sau như một yêu anh, em sẽ gả cho anh.【Phi Phi, em tức giận...】“Không có, em chỉ cảm thấy bây giờ anh không đủ bình tĩnh, thời gian nửa năm đủ để cho hai chúng ta tỉnh táo một chút, chúng ta vẫn có thể như trước đây ăn cơm nói chuyện phiếm, không phải nói nửa năm không thấy mặt.” Hoắc Nhĩ Phi cảm giác mình cần tỉnh táo một khoảng thời gian, gần đây sự việc xảy ra trên người cô quá nhiều, khiến cho cô không rảnh tay xử lý.
Khi Thư Phiến Hữu tìm Đinh Thận lần nữa, đã là một tháng sau rồi, trong một tháng này anh gần như không có một ngày nhàn rỗi, gần tới mùa xuân, anh chỉ muốn mau chóng làm trọn vẹn công việc, sau khi Nhiễm Nhiễm trở lại, anh hy vọng anh em ba người có thể gặp mặt nhiều người vẫn hẹn nhau ở quán cà phê lần trước.“Chú Đinh, chuyện lần trước nhờ chú điều tra như thế nào rồi? Còn có một tháng nữa đến mùa xuân, tôi muốn tìm được Hoắc tiểu thư trước đó.” Thư Phiến Hữu tựa vào ghế salon, ý tứ rất rõ ràng.“Tôi đi điều tra, không có tin tức Hoắc tiểu thư, tôi nghĩ có thể đã rời khỏi Hương Cảng rồi không hoặc là...” Đinh Thận nói rất bình tĩnh.“Chú nói cũng không phải không có khả năng, Hongkong lớn như vậy, bằng vào bản lĩnh của chú Đinh, muốn tìm một người thật sự không phải việc khó gì.” Thư Phiến Hữu cười nói, anh cũng không phải khen tặng, lấy địa vị hắc bang ở Hongkong hiện giờ của bang Viêm Ưng, muốn tìm ra một người, thật sự dễ như trở bàn tay.“Đại công tử nói quá lời, Hongkong nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, các thế lực lần lượt thay đổi. Nói muốn tìm một người dễ dàng như vậy, nhưng có thể thấy được Hoắc tiểu thư là một ngoại lệ, tôi cũng cảm thấy rất có lỗi, cũng không biết có ảnh hưởng đến quan hệ hợp tác giữa Á Ninh và Âu Kỳ không.” Đinh Thận nói rất tế nhị.“Không đến nỗi, Âu tổng cũng không phải người không hiểu chuyện, nhưng dù có thế nào, chuyện về Hoắc tiểu thư vẫn làm phiền chú Đinh tiếp tục bận tâm, sống phải thấy người chết phải thấy xác, chúng ta nhất định phải cho người ta một câu trả lời hợp lý.”“Đại công tử yên tâm, tôi sẽ phái thêm người thăm dò chuyện này, tuyệt đối sẽ cho cậu một câu trả lời hài lòng.”“Vậy thì cực khổ chú Đinh rồi.” Thư Phiến Hữu rất tao nhã uống một ngụm cà người ngồi hàn huyên một lúc, rồi trở về phòng làm việc của mình, cuối năm là thời điểm bận rộn nhất, thật sự rất khó thoát khi ngồi lên xe, Đinh Thận chỉ cảm thấy chuyện này thật sự rất khó giải quyết, một bên là nhị thiếu, một bên là đại công tử, thật đúng không dễ chiếm giữ không buông, một đang tìm khắp nơi, haizzz...Đều do người dưới tay ông gây họa, sao cố tình lại là Hoắc Nhĩ Phi!Còn nhớ đêm đó Cảnh Lục nói mang về từ trên du thuyền ở cảng Victoria, ông nhớ đêm đó Cảnh Lục đi đón đại công tử theo dặn dò của ông, sao lại...Chẳng lẽ?Hoắc tiểu thư biết đại công tử?Sẽ không, không thể đúng lúc như được, ông phải hỏi thằng nhóc Cảnh Lục kia, đều do cậu ta làm việc không hiệu quả!Lúc này Cảnh Lục đang cùng mấy anh em hưởng thụ người đẹp mát xa, đột nhiên nhận được điện thoại của Đinh tam gia, sợ đến mức giật nảy mình, vội xua tay để cô gái xoa bóp lui ra.“Tam gia? Ngài có dặn dò gì?” Giọng điệu cực kỳ nhún nhường, nếu không phải tam gia chứa chấp anh, chỉ sợ đến giờ anh vẫn là tên lưu manh nhỏ, cả ngày mặc không đủ ấm ăn không đủ no, hiện giờ, anh đi theo tam gia, cũng coi như lăn lộn được thuận buồm xuôi gió rồi.“Còn nhớ đêm đại công tử về nước vào tháng tám không? Tôi kêu cậu đến du thuyền ở cảng Victoria đón cậu ấy.”Cảnh Lục ngẫm nghĩ, sao tam gia lại hỏi về chuyện này? Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì?“Nhớ, không rõ tam gia ngài...”“Đêm đó sao người đi theo cậu lại mang theo cô gái mười tám mười chín tuổi về?”“Cô gái mười tám mười chín tuổi... À... Tôi nhớ ra rồi, khi đó không phải nhị thiếu nói muốn một cô gái đặc biệt chút sao? Lúc tôi đang ở sảnh chính tìm đại công tử, lại nhìn thấy đại công tử trò chuyện rất vui vẻ cùng một cô gái, còn muốn mời cô ta nhảy một bản, tôi nghĩ chắc nhị thiếu cũng thích như vậy, nên...” Cảnh Lục nói rất đắc ý.“Cho nên cậu tự chủ trương đưa cô ấy về?” Giọng Đinh Thận rất Lục rất ít khi thấy tam gia nổi giận như vậy, hơi bị dọa sợ, “Tam gia, trước kia không phải như vậy sao?”Đinh Thận không ngờ chuyện lại khéo như vậy, Hoắc Nhĩ Phi lại bởi vì đại công tử mà mới bị bắt về, sở dĩ giải trí Âu Kỳ lựa chọn hợp tác với Á Ninh, chắc hẳn cũng vì gia thế của đại công tử, muốn lợi dụng đại công tử tìm Hoắc tiểu thư, tất cả... Sao lại trùng hợp như Lục bị cúp điện thoại cảm thấy tâm thần thấp thỏm, chuyện đã qua thời gian dài như vậy, sao lại...Một đường trở lại trụ sở bang Viêm Ưng, Đinh Thận vẫn nhíu mày, chuyện này tạm thời không nói cho nhị thiếu là tốt nhất, gần đây cậu ấy vì chuyện của Hoắc tiểu thư mà tâm thần hơi không tập trung, thật sự không phải dấu hiệu tốt! Ông phải nghĩ biện pháp vẹn toàn đôi bên, xử lý tốt chuyện này mới được.
Hai ngày nay Thư Yến Tả hơi đứng ngồi không yên, nhắm mắt lại, trong đầu lập tức hiện ra khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường của mèo nhỏ, nhất là sau khi biết gần đây cô nôn nghén lợi hại, càng thêm lo lắng, ngay cả chính anh cũng không nói rõ ràng cảm giác khó hiểu lý xong chuyện công ty đã gần mười giờ, anh lái ô tô chạy thẳng đến biệt thự nông từ sau khi mẹ qua đời lúc năm tuổi, chỗ đó đã trở thành nỗi đau trong lòng anh, anh từng thề sẽ không bao giờ đặt chân đến đó tối nay, anh vì một người phụ nữ mà phá bỏ lời thề của vì trước đó đã thông báo cho vú Trần và Lang, cũng không khóa cửa, anh lặng yên không tiếng động mở cửa vào nhà, quen cửa quen nẻo đi tới căn phòng của mèo này, đêm nồng đậm, ban đêm ở nông thôn luôn cực kỳ yên tĩnh, chỉ có cỏ, côn trùng đồng ruộng, tiếng ếch kêu “Ộp ộp” vui mừng, ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu Yến Tả nhìn người nằm chỏng quèo * ngửa mặt đang ngủ say, khóe mắt xẹt qua nụ cười nhợt nhạt.* nguyên gốc 四仰八叉Khi ngủ cô có vẻ đẹp dễ thương, lông mi thật dài hơi vểnh lên, khom thành hình trăng lưỡi liềm, khóe mắt như có vệt nước mắt chưa khổ, đôi môi trề ra, ngủ say “khò khò”. Nửa tháng không thấy cô, chỉ cảm thấy thời gian trôi thật lâu, gương mặt cũng gầy ngập ngừng vươn tay, muốn sờ khuôn mặt khi ngủ của cô, khi đầu ngón tay chạm đến gương mặt mèo nhỏ, chỉ nghe thấy cô lẩm bẩm một tiếng “Đại ác ma, tránh ra!”Thư Yến Tả bị sợ đến vội vàng thu tay lại, cho rằng cô tỉnh, lại phát hiện cô chỉ nói mơ, chép chép miệng nhỏ nhắn, lật người, ngủ tiếp cả nằm mơ cũng nói ghét anh, xem ra mèo nhỏ thật sự hận anh thấu xót nơi khóe miệng Thư Yến Tả nhanh chóng tràn ra, xoay người đi ra ngoài, nhẹ nhàng đóng kỹ cửa trăng nhàn nhạt chiếu lên âu phục màu đen trên người Thư Yến Tả, gần như hòa nhập vào với màn đêm thành một tựa vào xe, đốt một điếu thuốc, nhìn phía trước, không biết suy nghĩ Tử Lang mặc áo ngủ bằng tơ tằm màu đen còn buồn ngủ mà thẳng bước đi tới, chạm vào Thư Yến Tả đang dựa vào xe, trên tay anh cầm lấy một điếu thuốc, châm lửa, người cùng nhả ra một vòng khói nhàn nhạt, khói mù ngập tràn trước mắt, làm cho người ta không nhìn rõ chân thật.“Tôi cho rằng cả đời này cũng sẽ không tới đây.” Thư Yến Tả rít một hơi thật sâu, chậm rãi nói ra.“Ai cũng sẽ thay đổi, chuyện của tương lai không ai nói rõ được.”“Tôi nhớ khi còn bé nhìn mẹ mang thai Nhiễm Nhiễm thì không phải như thế.” Thư Yến Tả cau mày.“Thể chất mỗi phụ nữ là khác nhau, phản ứng như vậy cũng bình thường, qua tháng này là tốt rồi. Lại nói khi đó phu nhân mang thai thứ ba rồi, dĩ nhiên tốt hơn một chút.” Tay trái Đoạn Tử Lang ôm ngực, tay phải phủi bụi thuốc.“Tháng sau không có việc gì rồi?” Hình như Thư Yến Tả rất kỳ Tử Lang bật cười, “Yến, lần đầu tiên tôi phát hiện cậu rất có tế bào hài hước.”Thư Yến Tả rất bình tĩnh bĩu môi, xem thường Lang nhạo báng, “Tôi không học y.”“Ai nói chỉ học y mới biết.” Đoạn Tử Lang cảm thấy tối nay Yến thật đáng yêu, rất chân thật.“Tôi đi đây, mèo nhỏ nhờ cậu.” Thư Yến Tả dập đầu thuốc lá trong tay, mở cửa xe, chuẩn bị đi mới không cần tiếp tục thảo luận chuyện có học y hay không với Lang, rất hạ thấp bản thân, ai nói anh không biết, anh chỉ thấy kỳ quái Tử Lang nhìn chiếc hummer màu đen dần đi xa, khẽ thở dài, quả nhiên Yến thay đổi rất nhiều, tình yêu quả thật có thể làm mờ đầu óc người ta, chỉ có điều giữa Yến và mèo nhỏ, thật sự...Xoay người trở về phòng, bóng đêm đang nồng đậm.
Trong phòng lớn như thế, chỉ nghe tiếng thở dốc nặng nề của đàn ông và tiếng rên rỉ nũng nịu phóng đãng của phụ nữ, hai người vận động kịch liệt trên giường lớn rất lợi hại, chân dài của người phụ nữ bị người đàn ông nâng lên thô bạo, để thuận tiện cho anh ta ra môi người đàn ông gặm cắn mạnh trên nụ hoa ở bộ ngực người phụ nữ, người phụ nữ không chịu nổi giống như phát ra tiếng thét chói tai, hay tay muốn bám lấy người đàn ông, lại không dám, không thể làm gì khác hơn là bám chặt ga giường, vừa hưởng thụ lại khó khăn thừa nhận đụng chạm nặng nề lần lượt của người đàn như dục vọng của người đàn ông cực kỳ tràn đầy, muốn một lần lại một lần, mồ hôi hột đầy trên lưng đang kêu gào anh ta ra sức vận động cỡ phụ nữ sắp bị anh ta chơi đùa không xong, phát ra tiếng thở dốc rên rỉ “Ừ a a”, bị giày vò biến đổi đủ các tư thế mê người trên người đàn ông tìm niềm vui, chất lỏng ở chỗ kín không ngừng chảy dọc đến khi hoàn toàn thỏa mãn rồi, người đàn ông không chút lưu tình lui ra khỏi người phụ nữ, nhìn cũng không nhìn lại người phụ nữ trên giường một lần, thân thể trần truồng tiến vào phòng tắm bên phụ nữ nằm ở trên giường thở dốc, cô cảm thấy mình sắp ngất đi, nhưng vẫn mạnh mẽ chống đỡ ý chí, chỉ có điều không muốn bị ném ra ngoài. Cô biết thói quen của nhị thiếu, trước nay luôn là người làm choáng váng phụ nữ rồi nhẫn tâm ném ra, chưa bao giờ lưu lại phụ nữ qua đêm, phát tiết xong dục vọng rồi phải đi, nhưng cô không cam lòng, cô muốn thử một lần, cho dù làm công cụ ấm giường vĩnh viễn cô đều không quan người đàn ông đi ra từ phòng tắm, vẫn thân thể trần truồng, dường như đã thành thói quen, thấy người phụ nữ nằm trên giường, hình như rất kinh ngạc, lập tức, tròng mắt uy nghiêm, băng giá lạnh lùng bắn về phía người phụ nữ không mảnh vải che thân nằm trên giường, “Cút!”“Nhị thiếu, để cho em trở thành công cụ ấm giường của ngài đi!” Ánh mắt người phụ nữ nhìn thẳng vào vóc người tráng kiện không chút thịt dư thừa của người đàn ông, vội vàng bò khỏi giường, quỳ gối bên chân nhị thiếu, ôm chân anh, hy vọng nhị thiếu có thể đồng Thư nhị thiếu chưa bao giờ là người thương hương tiếc ngọc, anh chỉ là một ma quỷ khát máu, chưa bao giờ có ý tưởng quan tâm cũng như yêu cầu công cụ ấm giường, “Cút!” Có một cơn gió báo hiệu giông bão thô bạo sắp phụ nữ biết không đi nữa, kết quả nhất định sẽ rất thảm, vì vậy quần áo cũng không dám lấy, cứ như vậy bò ra. truyện teen hayLập tức có nữ giúp việc từ ngoài cửa đi vào, rất lưu loát lấy áo ngủ và quần lót trong phòng thay quần áo ra mặc vào giúp nhị thiếu, không dài dòng dây dưa, hình như đã thành thói quen lâu xong, lập tức thay mới ga giường trên giường lớn, khom người lui nhị thiếu rời khỏi phòng ngủ, nằm trên ghế dựa phòng ngoài, gọi một cú điện thoại, ngay lập tức có một người đàn ông áo đen chừng bốn mươi đi vào, khom người, khiêm nhường nói “Nhị thiếu.”“Chú Đinh, người phụ nữ hôm nay đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa, về sau cũng không cần tìm những người phụ nữ như vậy tới đây, nên tìm kiểu gì chắc hẳn trong lòng các người đều biết.” Thư nhị thiếu nâng trán, tròng mắt xanh lạnh lùng.“Nhị thiếu, ngài yên tâm, chuyện này cứ giao cho tôi, tôi sẽ dặn dò người dưới đi tìm người phụ nữ hơi đặc biệt tới đây, mặt khác mấy ngày nữa đại thiếu gia từ nước Anh trở lại, cần phái người đi đón không?” Đinh Thận đáp khôn khéo.“Chính chú nhìn mà làm!”“Dạ, thuộc hạ hiểu.” Dứt lời khom người lui nhị thiếu, Thư Yến Tả, bá chủ hắc bạch đạo Hongkong, sau khi cha qua đời, anh cả Thư Phiến Hữu không có lòng tiếp quản sự nghiệp gia tộc, nên vứt xuống trên người anh, quả thật anh có tư cách này, lấy tác phong quản lý mạnh mẽ vang dội trước sau như một của mình, cho dù hắc đạo hay bạch đạo đều lăn lộn thuận buồm xuôi gió, không ai không ngoài nghe đồn Thư nhị thiếu là ma vương khát máu, khuôn mặt lộ ra vẻ yêu mị chúng sinh, mắt xếch hẹp dài nghiêng nghiêng, mũi thẳng, môi mỏng mím chặt. Nói chung là gương mặt lạnh lùng, làm cho lòng người sinh ra sợ hãi, nhất là khi nổi giận, càng làm cho lòng người run sợ. Không ai dám làm trái với ý nguyện của anh, người phản bội anh, chỉ có con đường chết.
Trong phòng lớn như thế, chỉ nghe tiếng thở dốc nặng nề của đàn ông và tiếng rên rỉ nũng nịu phóng đãng của phụ nữ, hai người vận động kịch liệt trên giường lớn rất lợi hại, chân dài của người phụ nữ bị người đàn ông nâng lên thô bạo, để thuận tiện cho anh ta ra môi người đàn ông gặm cắn mạnh trên nụ hoa ở bộ ngực người phụ nữ, người phụ nữ không chịu nổi giống như phát ra tiếng thét chói tai, hay tay muốn bám lấy người đàn ông, lại không dám, không thể làm gì khác hơn là bám chặt ga giường, vừa hưởng thụ lại khó khăn thừa nhận đụng chạm nặng nề lần lượt của người đàn như dục vọng của người đàn ông cực kỳ tràn đầy, muốn một lần lại một lần, mồ hôi hột đầy trên lưng đang kêu gào anh ta ra sức vận động cỡ phụ nữ sắp bị anh ta chơi đùa không xong, phát ra tiếng thở dốc rên rỉ “Ừ a a”, bị giày vò biến đổi đủ các tư thế mê người trên người đàn ông tìm niềm vui, chất lỏng ở chỗ kín không ngừng chảy dọc đến khi hoàn toàn thỏa mãn rồi, người đàn ông không chút lưu tình lui ra khỏi người phụ nữ, nhìn cũng không nhìn lại người phụ nữ trên giường một lần, thân thể trần truồng tiến vào phòng tắm bên phụ nữ nằm ở trên giường thở dốc, cô cảm thấy mình sắp ngất đi, nhưng vẫn mạnh mẽ chống đỡ ý chí, chỉ có điều không muốn bị ném ra ngoài. Cô biết thói quen của nhị thiếu, trước nay luôn là người làm choáng váng phụ nữ rồi nhẫn tâm ném ra, chưa bao giờ lưu lại phụ nữ qua đêm, phát tiết xong dục vọng rồi phải đi, nhưng cô không cam lòng, cô muốn thử một lần, cho dù làm công cụ ấm giường vĩnh viễn cô đều không quan người đàn ông đi ra từ phòng tắm, vẫn thân thể trần truồng, dường như đã thành thói quen, thấy người phụ nữ nằm trên giường, hình như rất kinh ngạc, lập tức, tròng mắt uy nghiêm, băng giá lạnh lùng bắn về phía người phụ nữ không mảnh vải che thân nằm trên giường, “Cút!”“Nhị thiếu, để cho em trở thành công cụ ấm giường của ngài đi!” Ánh mắt người phụ nữ nhìn thẳng vào vóc người tráng kiện không chút thịt dư thừa của người đàn ông, vội vàng bò khỏi giường, quỳ gối bên chân nhị thiếu, ôm chân anh, hy vọng nhị thiếu có thể đồng Thư nhị thiếu chưa bao giờ là người thương hương tiếc ngọc, anh chỉ là một ma quỷ khát máu, chưa bao giờ có ý tưởng quan tâm cũng như yêu cầu công cụ ấm giường, “Cút!” Có một cơn gió báo hiệu giông bão thô bạo sắp phụ nữ biết không đi nữa, kết quả nhất định sẽ rất thảm, vì vậy quần áo cũng không dám lấy, cứ như vậy bò tức có nữ giúp việc từ ngoài cửa đi vào, rất lưu loát lấy áo ngủ và quần lót trong phòng thay quần áo ra mặc vào giúp nhị thiếu, không dài dòng dây dưa, hình như đã thành thói quen lâu xong, lập tức thay mới ga giường trên giường lớn, khom người lui nhị thiếu rời khỏi phòng ngủ, nằm trên ghế dựa phòng ngoài, gọi một cú điện thoại, ngay lập tức có một người đàn ông áo đen chừng bốn mươi đi vào, khom người, khiêm nhường nói “Nhị thiếu.”“Chú Đinh, người phụ nữ hôm nay đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa, về sau cũng không cần tìm những người phụ nữ như vậy tới đây, nên tìm kiểu gì chắc hẳn trong lòng các người đều biết.” Thư nhị thiếu nâng trán, tròng mắt xanh lạnh lùng.“Nhị thiếu, ngài yên tâm, chuyện này cứ giao cho tôi, tôi sẽ dặn dò người dưới đi tìm người phụ nữ hơi đặc biệt tới đây, mặt khác mấy ngày nữa đại thiếu gia từ nước Anh trở lại, cần phái người đi đón không?” Đinh Thận đáp khôn khéo.“Chính chú nhìn mà làm!”“Dạ, thuộc hạ hiểu.” Dứt lời khom người lui nhị thiếu, Thư Yến Tả, bá chủ hắc bạch đạo Hongkong, sau khi cha qua đời, anh cả Thư Phiến Hữu không có lòng tiếp quản sự nghiệp gia tộc, nên vứt xuống trên người anh, quả thật anh có tư cách này, lấy tác phong quản lý mạnh mẽ vang dội trước sau như một của mình, cho dù hắc đạo hay bạch đạo đều lăn lộn thuận buồm xuôi gió, không ai không ngoài nghe đồn Thư nhị thiếu là ma vương khát máu, khuôn mặt lộ ra vẻ yêu mị chúng sinh, mắt xếch hẹp dài nghiêng nghiêng, mũi thẳng, môi mỏng mím chặt. Nói chung là gương mặt lạnh lùng, làm cho lòng người sinh ra sợ hãi, nhất là khi nổi giận, càng làm cho lòng người run sợ. Không ai dám làm trái với ý nguyện của anh, người phản bội anh, chỉ có con đường chết.
cuop tinh tong giam doc ac ma rat diu dang