Anh Bob là người biểu tình đã bị kéo vào Lãnh sự quán Trung Quốc và bị đánh ngày 16/10. Phát ngôn viên Paul cho biết Bob đã được xuất viện và đang chờ báo cáo y tế hoàn chỉnh. Cuộc biểu tình ôn hòa chỉ được lên kế hoạch kéo dài một giờ, không ai ngờ lại có vấn
(TAMHOAN.COM) Sau đó, bọn họ thực sự đã bơi lội, hơn nữa, đúng như theo ý nguyện của anh, cho anh thực hiện bơi ngửa.Bất luận là anh hay cô, kỳ thực đều rất hưởng thụ thời khắc này, nhìn ngọn lửa trong sương mù trong mắt anh càng cháy càng mãnh liệt, cuối cùng không thể kiềm chế được nữa mà thở dốc
Với 22 bài Phân tích Ánh Trăng Bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy như một lời tự nhắc nhở về những năm tháng gian lao, vất vả đã qua của cuộc đời người lính.
Mv Chỉ Là Anh Không Biết ca sỹ Hồ Gia Khánh #ChiLaAnhKhongBiet #HoGiaKhanh----- Sáng tác: DC Tâm- Lời bài hát :Em nào đâu biếtBao suy tư chất đầy mỗi
Âu Dương Tư Duệ nhàn nhạt nhìn hắn đáp lại, anh cũng không phải cục đá để mặc hắn nói gì thì nói. "Tôi đây cũng đâu muốn tranh cãi với anh, chỉ là tôi thấy chướng mắt đấy! Âu Dương Tư Duệ, anh có dám cá cược với tôi không?" Phó Tử Khanh sưng xỉa nói tiếp.
k10r. Tóm tắt & Review tiểu thuyết Anh không thích thế giới này, anh chỉ thích em – Kiều Nhất Mục lục1. Giới thiệu tác giả2. Giới thiệu tác phẩm3. Tóm tắt nội dung tiểu thuyết Anh không thích thế giới này, anh chỉ thích em4. Cảm nhận và đánh giá tiểu thuyết Anh không thích thế giới này, anh chỉ thích em 1. Giới thiệu tác giả Kiều Nhất là nữ tác giả Trung Quốc khá kín tiếng. Tuy nhiên, cô được biết đến với chuyện tình lãng mạn như câu chuyện cổ tích đời thực với người chồng bí mật của mình. Chính vì điều đó đã thu hút được rất nhiều sự quan tâm của các độc giả. 2. Giới thiệu tác phẩm “Anh không thích thế giới này, anh chỉ thích em” được xuất bản tại Việt Nam năm 2019, cùng thời điểm đó cuốn tiểu thuyết này cũng được chuyển thể thành phim. Cuốn tiểu thuyết này chính là câu chuyện tình đời thực ngọt ngào, nhẹ nhàng, giản dị và hài hước của Kiều Nhất – nữ chính trong truyện và người chồng bí mật – F kun. Nó như những trang nhật ký đầy màu sắc, là bức tranh về cuộc sống, tình yêu bình dị, không cầu kỳ, hoa mỹ. “16 tuổi, chúng tôi ngồi cùng bàn học, cánh tay và cánh tay cách nhau không quá mười xen ti mét, trong tầm mắt tôi chỉ có hắn. 26 tuổi, sáng sớm tôi thức giấc, quay sang nhìn thấy ánh nắng chiếu lên gương mặt hắn, muốn ở bên hắn như vậy đến già. Có lẽ đây chính là tình yêu.” Khi họ còn là những cô cậu học sinh cấp 3 đã từng cùng nhau yêu đương, đã từng chia xa nhưng thật may, họ đã gặp nhau và cùng nhau tạo nên câu chuyện tình yêu bao người ngưỡng mộ. Tình yêu của họ bình dị, chỉ đơn giản là cùng nhau trải qua những ngày bình thường, cùng nhau cố gắng, cùng nhau sẻ chia những tâm tư, nỗi niềm. Thông qua câu chuyện này, bạn dường như có niềm tin vào tình yêu, chỉ cần trái tim họ có lực hút thì ắt có chia xa cũng sẽ tìm đến bên nhau. Kiều Nhất, một cô nàng cung Cự Giải đáng yêu, ngốc nghếch, đôi phần ngây ngô. F kun, một chàng trai cung Ma Kết lạnh lùng, lí trí và là con trai của một nhà gia giáo. Một cô gái ngốc nghếch, đáng yêu và một chàng trai thông minh, lạnh lùng. Hai con người, hai mảnh ghép ấy cùng nhau tạo nên một mảnh ghép hoàn hảo, dường như không thể tách rời. Kiều Nhất và F kun là bạn học cùng bàn thời cấp 3, có lẽ vào thời điểm đó chính là khởi đầu cho một câu chuyện tình yêu dễ thương của tuổi trẻ. Chắc hẳn suốt những ngày tháng ngồi cùng nhau F kun dường như có cảm tình với cô. Ngoài mặt, anh lạnh lùng, thờ ơ, kiệm lời nhưng lại lặng lẽ dành cho cô một sự quan tâm, hầu như không một ai chú ý. Một hôm tự hoc, có bạn học nữ ngồi sau lưng cô nổi hứng chơi trò đoán chữ trên lưng. Rồi cô bạn đó bảo Kiều Nhất ngồi thẳng lưng, hào hứng dùng ngón tay viết lên lưng cô, nhưng cô không thể cảm nhận được bởi cô từng trải qua một cuộc phẫu thuật lớn. Lúc cô bối rối, khó xử, tay chân luống cuống thì anh đã giúp đỡ cô. Hơn thế, anh còn giúp cô xin phép thầy giáo cho cô đi kiếm vé buổi biểu diễn của Châu Kiệt Luân…; anh lo lắng cho cô không làm được bài, cố gắng giúp đỡ cô nhưng cũng phải chào thua trước sự ngốc nghếch của cô. Học kì mới xếp lại chỗ ngồi, cô không còn ngồi cùng anh, điều này khiến cô rất buồn, “khóc thầm một trận, cảm thấy trời sắp sập xuống rồi”. Sau khi không ngồi cùng nhau nữa, hai người họ dường như không còn chủ động liên lạc với ai, cũng rất ít nói chuyện với nhau. Thật may mắn, những buổi có giờ “Thí nghiệm hóa học” là hai người được ngồi cùng nhau như khi vừa mới khai giảng. Không chỉ một mình Kiều Nhất mà còn có một người nữa. Bởi trong lớp chỉ có hai tấm phiếu điền buổi học đó. Khi Kiều Nhất biết điều đó, tâm tình cô như pháo hoa nở, “bùm một tiếng, nổ tung”. Có lẽ, họ cùng nhau học tập, cùng nhau trải qua những ngày tháng vui buồn lẫn lộn của thời cấp ba đáng yêu đã rung động với đối phương, nảy sinh một loại tình cảm nào đó. Ngày cuối cùng, kết thúc cho những năm học gắn bó cùng nhau, F kun bày tỏ tấm lòng mình với Kiều Nhất nhưng cô từ chối anh. Một lời từ chối ấy, họ dã đánh đổi 4 năm không liên lạc với nhau, người rời đi người ở lại đều mang trong mình nỗi đau khổ, nhung nhớ nhau… Liệu họ sẽ bắt đầu lại như thế nào đây? Trong suốt những năm F kun du học ở Anh, anh luôn nhớ đến cô, luôn quan tâm cô, luôn dõi theo cô thông qua trang QQ một phần mềm nhắn tin của Trung Quốc của cô. Có lẽ, anh sẽ vui vì cô vẫn sống hạnh phúc, vẫn luôn khỏe mạnh; anh cũng sẽ buồn vì tưởng rằng cô có bạn trai, anh tìm đến rượu, say khướt rồi khóc rất đau lòng. Không thua gì F kun, Kiều Nhất cũng vậy. Cô rời khỏi nhà một mình bên ngoài học đại học, làm quen được một đám bạn tốt. Khi đi làm cô được tiếp xúc với muôn vàn kiểu người, dần vứt bỏ sự tự ti trẻ con, tự tin bước vào xã hội người lớn, “từ một nhân viên quèn dần trở thành người đảm đương một góc trời”. Kiều Nhất dường như cảm nhận được rằng trưởng thành là chuyện tuyệt vời nhất, “vĩnh viễn có hi vọng, vĩnh viễn không sợ thua, rất nhiều phong cảnh rực rỡ chỉ có lớn lên mới có thể thấy được”. Nhờ vào đó, cô đã hiểu ra rằng “Vấn đề không phải vì sao hắn yêu tôi, mà là tôi rốt cuộc có đáng không được yêu không? […] Tôi rất đồng ý với quan điểm của Lâm Tịch, thích một người cũng như thích núi Phú Sĩ, bạn có thể nhìn thấy nó, nhưng không thể mang nó đi. Chuyện duy nhất bạn có thể làm chính là tự mình đi tới, đến với người mình yêu”. Và cuối cùng thật may mắn, người mà cô tưởng chừng sẽ không tha thứ cho cô vẫn luôn đứng ở chỗ cũ chờ cô. Đối với cô, gặp được F kun chính là điều may mắn nhất trong cuộc đời cô. Khi cô chưa hiểu chuyện, cô từng nói với anh, anh đi đi, anh sẽ tìm được người tốt hơn. F kun đã trả lời một câu mà đến giờ vẫn khiến Kiều Nhất chấn động “Anh chưa bao giờ cần người nào tốt hơn, anh chỉ cần người trước mắt, rốt cuộc bao giờ em mới hiểu?”. Từ đó cũng đủ để thấy được tình cảm mà anh dành cho cô sâu đậm như thế nào? Nếu Kiều Nhất yêu anh với sự ngốc nghếch, đáng yêu, có đôi chút trẻ con thì tình cảm của F kun dành cho cô là sự chính chắn, âm thầm, lặng lẽ quan tâm và dõi theo cô. Anh kiên nhẫn chờ đợi, tha thứ cho mọi lỗi lầm của cô và chờ cô bé ấy dần dần lớn lên. Có lẽ, sự đối lập ấy đã dung hòa giữa hai người, kết nối họ lại với nhau tạo nên một cặp đôi hoàn hảo và tuyệt vời nhất. “Trăng dưới biển là trăng trên trời, người trước mặt là người trong lòng.” “Anh không thích thế giới này, anh chỉ thích em” không chỉ là cuốn nhật ký viết về chuyện tình yêu mà còn là thanh xuân của cô. Thanh xuân cô gắn liền với F kun nhưng cũng không thể thiếu những người bạn, người thân. Trong câu chuyện này, một nhân vật khác được nhắc đến, đó là Quan Triều – anh trai Kiều Nhất. Trái với F kun, Quan Triều là một người vui tính, thông minh. Thế nhưng, người anh trai này giống với F kun một điều chính là vẫn luôn âm thầm dõi theo cô em gái nhỏ ngốc nghếch của mình. Để kể về câu chuyện của hai anh em họ thì kể cả ngày cũng không thể hết được. Hai người cũng chỉ là hai anh em bình thường, luôn bày trò chọc phá lẫn nhau. “Khi còn bé Quan Triều luôn bắt nạt tôi, còn giành đồ ăn vặt của tôi. Khi đó tôi béo hơn gã nhiều, khi đánh nhau luôn có ưu thế áp đảo, không cướp lại được là tôi đánh. Nhưng gã này là chúa ăn vạ, tôi còn chưa giơ nắm đấm lên, gã nhìn thấy mẹ đi tới đã lập tức ngã xuống đất, ôm đầu nằm bò dưới đất đau khổ kêu rên, cả quá trình liền mạch như mây trôi nước chảy. Thế là tôi bị mẹ đánh một trận”. Tuy nhiên, lúc nhỏ Kiều Nhất là một cô bé kiên cường, luôn cố gắng âm thầm chịu đựng, vượt qua căn bệnh vẹo cột sống quái ác. Đôi khi, cô cũng chỉ dám lặng lẽ rơi lệ trong chăn, có lẽ cô sợ mọi người quá lo lắng cho cô. Thế nhưng, người anh trai suốt ngày tìm cách chọc phá cô nay lại quan tâm cô, luôn ở bên động viên và cổ vũ cho cô. Quan Triều còn từng nói một câu thật khiến mình cảm thấy ngưỡng mộ và cảm động về tình cảm anh em của họ “Đúng vậy, em gái quá kiên cường, anh trai không giúp được gì, chỉ có thể khóc giúp nó”. Bên cạnh đó, anh còn chính là cầu nối mở đường cho bạn học F và cô em gái của mình khi họ xảy ra chiến tranh lạnh hay bất hòa. Tình cảm của anh em họ thật đáng yêu và thật đáng ngưỡng mộ. Những câu chuyện của Kiều Nhất không chỉ đơn giản là tình yêu đôi lứa, tình thân mà còn có tình bạn đẹp đẽ. Cô bạn thân tinh nghịch của Kiều Nhất chính là nhân vật Hách Ngũ Nhất trong truyện. Thời cấp ba, cô giúp nó mua đồ ăn sáng, cùng nhau trực nhật lớp, ăn cơm nhường thịt cho nó, có Ngũ Nhất học cùng có lẽ cô sẽ không sợ bị đội sổ nữa. Đặc biệt, họ có chung một sở thích là sưu tầm. Kiều Nhất thích sưa tầm các loại giấy gói quà đẹp, Hách Ngũ Nhất thì lại thích sưu tầm các loại vở đẹp. Hơn thế, đôi bạn thân này còn thường viết giấy truyền tay trao đổi đủ thứ chuyện trên đời, thường thì mọi người cũng chỉ viết ở nháp, thế mà Ngũ Nhất chuẩn bị riêng một quyển vở nhắn gửi. Và rồi bất hạnh đến với họ, quyển vở bị giáo viên chủ nhiệm bắt được, tất cả mọi chuyện bí mật trong lớp giáo viên đều được biết hết. Ấn tượng nhất đó là vào khoảng thời gian đang thịnh hành loại giày Nike, vì Kiều Nhất biết rằng cha mẹ kiếm tiền vất vả, vả lại mẹ mới mua cho anh trai một đôi Nike ấy, có lẽ mẹ cô không còn tiền nữa, cô đành mang đôi giày cũ. Đến trường, các bạn học đang bàn luận về những đôi này Nike của họ, chợt họ hỏi Kiều Nhất mang giày hãng nào? Cô khựng lại, không biết trả lời thế nào. Thật may, Ngũ Nhất đã chạy đến giúp đỡ cho cô, “Mẹ tớ nói giày Nike vừa cứng vừa đắt chết đi được, chỉ lừa loại phá gia chi nữ như tớ thôi”. Hơn thế nữa, một hôm nọ toàn trường mặc đồng phục đỏ, chỉ một mình Hách Ngũ Nhất lại không, một mình cô nổi bật giữa toàn trường, có lẽ cô nàng không nhớ hoặc không nghe thấy. Và thế, Kiều Nhất quyết định đi bộ đồng phục màu lam, chịu phạt cùng với cô nàng. Ở hai người bạn thân này còn có muôn vàn câu chuyện đáng yêu, thật sự nhiều đến nỗi không thể kể hết. Họ cùng nhau gắn bó từ thời cấp ba cho đến lúc trưởng thành, họ như thể là hai chị em ruột thịt vậy, thân thiết vô cùng. Sau tất cả, sau những khó khăn, sau những năm tháng tuổi trẻ bồng bột, đáng yêu, mỗi người đều có cho bản thân một hạnh phúc của riêng mình. Họ dần trưởng thành hơn sau nhiều gần vấp ngã, lỗi lầm ở quá khứ, dần chính chắn hơn về suy nghĩ cũng như tình cảm của mình dành cho đối phương. Đặc biệt, khi khó khăn vẫn luôn có những người bạn, người thân nhất ở bên cạnh vỗ về, an ủi, cùng nhau vượt qua khoảng thời gian vất vã đó. Cuốn sách “ Anh không thích thế giới này, anh chỉ thích em” chính là như vậy, Kiều Nhất đem lại cho độc giả cảm giác ấm áp, biết trân trọng tình cảm gia đình mà mình đang có. Như thể mang lại cảm giác có niềm tin hơn vào tình yêu, người đàn ông của cô chỉ là một người bình thường, không hoàn hảo như bao chàng trai ngôn tình khác, nó rất thực. Cuộc hôn nhân của Kiều Nhất và F kun như một câu chuyện cổ tích vậy, đáng yêu, bình dị và nhẹ nhàng khiến mọi người cũng phải ngưỡng mộ họ. 4. Cảm nhận và đánh giá tiểu thuyết Anh không thích thế giới này, anh chỉ thích em “Anh không thích thế giới này, anh chỉ thích em” được Kiều Nhất viết nên từ những mẩu chuyện nhỏ trong cuộc sống của cô. Cô nói về những điều khó khăn, những hạnh phúc, những nỗi đau mà cô từng trải qua. Và sau tất cả luôn có gia đình, những người bạn và người chồng F kun vẫn mãi bên cạnh cô. Với giọng điệu hóm hỉnh của cô nàng, có thể mỗi độc giả sẽ không có cảm giác biết chán là gì? Qua cuốn tự truyện này, nó không đơn giản được cô viết về câu chuyện tình yêu của mình mà còn mang lại nhiều bài học đáng giá cho mỗi độc giả. Ấy chính là tình cảm gia đình, tình bạn thân thiết của chính cô. Từ đó, nó được tạo thành những mẩu chuyện tuy rất đời nhưng mang nhiều ý nghĩa sâu sắc. Có lẽ, khi bạn đọc cuốn sách này rồi có thể sẽ thấy nó thật gần gũi với mình, còn có thể thấy được chính bản thân mình trong đấy. Một tình yêu học trò đáng yêu, nhẹ nhàng mà tình cảm; một cô học trò ngốc nghếch, tinh nghịch, ngây thơ; một chàng trai học bá lạnh lùng, lí trí và hai người họ trở thành một mảnh ghép hoàn hảo. Một câu chuyện rất thực, rất đời nên có lẽ mỗi bạn đọc dường như có niềm tin hơn vào cuộc sống này, cảm thấy mỗi chúng ta có thể tự viết một chuyện tình yêu giữa đời thực do chính chúng ta là nhân vật chính. Nếu bạn thấy nội dung phù hợp, hãy mua sách ủng hộ tác giả nha Tóm tắt & Review tiểu thuyết Anh không thích thế giới này, anh chỉ thích em – Kiều Nhất
Em mong anh sau này sẽ vẫn luôn như thế, tử tế như anh đã từng, hạnh phúc như anh mong muốn. Tất cả những gì xấu xa còn thừa lại, thôi thì để phần em. Nếu được chọn, em muốn làm "devil", ác quỷ không cần bảo vệ thế giới chỉ cần bảo vệ người mình yêu. Nếu được chọn anh hãy cứ làm "angel" đi nhé! Anh tử tế, điển trai và tốt bụng. Bảo vệ thế giới của anh, xấu xa còn lại cứ để em lấy đi là được. Hôm nay, em muốn thú thật với anh rằng... Khi gặp anh, em không hề thấy ngại ngùng. Một cảm giác quen thuộc ngay từ lần đầu gặp mặt. Tại sao? Em không biết, em chẳng thể giải thích được sự thoải mái này ở bất kỳ người con trai nào khác, ngoài bất giác bật cười, bởi em rất ghét con trai và không muốn lại gần bất kì người nào. Anh vô tình ngồi vào chỗ làm việc của em trong lúc đợi hướng dẫn nên em phải tạm thời ngồi bên cạnh anh. Cảm giác bình thường lắm, em không ngại ngùng hay xa lánh anh như thường lúc em hay thể hiện với người khác. Em nghĩ do hôm nay mình tâm trạng vui nên mới thoải mái với anh thôi, em cũng không nghĩ gì ngày sau đó, em chẳng nói gì nhiều với anh. Dù bản chất em là một người hoạt náo, nhanh nhẹn, đầy năng lượng và đặc biệt dễ bắt chuyện. Còn anh thì trầm tính hơn, tuy nhiên, về sau khi đã thân thiết em mới biết "máu nhây" của anh cũng rất "lầy". Đến lúc chúng ta nói chuyện với nhau vì công việc thì em phát hiện anh rất thông minh, tinh tế và có trách nhiệm. Anh không còn mang dáng vẻ "im như tượng". Anh rất tập trung vào công việc của mình, nghiêm túc và quyết đoán, em thật sự rất bất ngờ vì anh như một con người khác. Như duyên trời định, em và anh được phân công vào cùng một team để chạy project lớn của công ty. Mỗi lần họp nhóm là chúng ta lại cãi nhau, ý kiến luôn trái ngược và phản biện nhau nhưng đôi lúc thì lại hiểu ý nhau một cách kỳ lạ, chỉ cần nhìn là biết đối phương muốn làm điều gì. Có thể tính cách, cách cư xử, kiến thức và cách làm việc có khác nhau nhưng về tư duy, quan điểm, sở thích và lối sống thì chúng ta lại hợp nhau đến với anh, em thường chia sẻ về con người của mình với mọi người, em là người rất dễ hòa nhập, thích đùa, luôn nói thẳng và cũng thường hay "bán mai". Là con gái, em cũng thích ăn vặt, uống trà sữa dù sợ mập và thích xem phim ma hơn phim tình cảm. Em có tải lẻ, em nhảy được, hát được, đàn được, mỗi thứ em đều có thể làm được trong phạm vi vừa phải. Điều quan trọng hơn cả em và anh, đều độc em huyên thuyên, anh chỉ ngồi lắng nghe và quan sát mọi người, anh chia sẻ rất ít nhưng vẫn làm em bất ngờ, chúng ta hợp nhau trong cả thói quen hay sở thích. Nó rất giống em và có cả những điều em đang tìm kiếm nhưng mặc nhiên em đã không nói gian trôi đi, em biết những điều anh nói là thật, nhưng đâu đó em không tin anh còn độc thân, về cả trực giác và lý trí. Thường thì giác quan thứ sáu của người con gái rất nhạy anh nhỉ? Em cảm giác anh đã có người yêu chứ không phải độc thân, em còn chắc chắn những bữa cơm anh mang đi mỗi ngày hẳn là phải từ tay của cô gái nào đó ngoan ngoãn lắm. Nhưng em đã không tìm hiểu thêm và em cũng từ bỏ việc quan sát anh, em không kết bạn facebook với anh vì em không muốn thân thiết hơn, em cũng trở nên lạnh lùng và cục súc với anh hơn. Đúng là em sợ mình sẽ thích anh, do em chưa sẵn sàng thích bất cứ ai cả, em vẫn yêu cảm giác một mình hơn. Chẳng rõ nguyên nhân khi ở cạnh anh em lại lạnh lùng hơn, em có thể cười nói với mọi người, với anh thì em vô duyên, cục súc. Lạ kỳ, anh vẫn cứ bắt chuyện, đùa giỡn và quan tâm đến em, trong khi ban đầu rõ ràng anh mới là người lạnh lùng cơ mà?Em cố gắng trở nên đáng ghét và xấu xí để anh chán ghét em nhưng em không thấy anh ghét mà còn càng ngày muốn lại gần em nhiều hơn. Anh luôn tìm kiếm trò để chọc em cáu, anh cười tươi mỗi khi thấy em, ngày em nghỉ làm anh cũng gọi điện, anh chụp hình những lúc em ăn và giận dỗi, anh quay hẳn clip lúc em làm việc rồi ngồi xem lại là một "tay lão luyện", em thả thính, họ dính thính rồi em rời bỏ. Em đã không nhớ mình làm điều này biết bao lần. Vậy mà, tất cả đều bỏ cuộc và ngừng làm phiền cuộc sống của em, riêng anh thì không. Anh vẫn không dừng lại cho dù em có thay đổi thất thường còn hơn thời tiết Sài Gòn, lúc nắng lúc mưa, lúc em ưa anh chiều chuộng anh, lúc em chán ghét anh và thậm chí còn block hẳn anh khỏi công cụ chat riêng trong nội bộ công ty. Tại sao anh cứ tiếp tục quan tâm em? Em rất sợ phải thích một ai đó, đặc biệt là anh, em vẫn cảm giác là anh có bí mật gì đó mà em không được biết luôn mang lại cho em nụ cười, anh thấu hiểu những câu chuyện em kể, thậm chí anh hiểu cả những cử chỉ ngốc nghếch của em. Đôi lúc em trở nên lơ đãng hay mệt mỏi, anh nhận ra và tìm cách để em thoải mái và nạp lại năng lượng. Anh rất chu đáo, tinh tế, anh chú ý đến cả những chi tiết đôi lúc bất đồng nho nhỏ của bao giờ anh lớn tiếng, anh tử tế với tất cả mọi người nên em luôn phải để mình tỉnh táo. Em luôn nói với bản thân rằng anh đối với ai cũng như vậy thôi, đừng nghĩ gì cả. Em đã phải tự quản bản thân mỗi ngày để không phải trở nên ảo tưởng, em luôn tỏ vẻ bất cần và vô cảm. Đôi lúc em phát hiện anh không thích điều gì ở người khác thì em sẽ làm điều đó trước mặt anh, không biết em có bị ngốc hay không hôm cả nhóm hẹn đi cà phê, trên đường đến quán thì em không may bị ngã. Em không biết làm gì tiếp theo, đầu óc rỗng tuếch, suốt bao năm sống một mình ở thành phố này em đã chai lì cảm xúc. Em như sắp ngất đi thì anh gọi đến, em nghe máy và bảo em bận rồi, hôm nay em không đến được, em tỏ vẻ không sao. Em nói xong thì tắt máy, em cũng chả biết sao nữa, em ước gì mình khóc và bảo anh đến đây đi, em sợ lắm nhưng em không dám. Vì vừa hôm qua anh đã gửi kết bạn Facebook với em, em đồng ý và ở chế độ bạn bè thì em thấy anh đã có người yêu, điều đó hiện rõ trên trang cá nhân của anh, em cũng không bất ngờ lắm, em chỉ ồ rồi thôi nhưng em lại đau vì anh đã nói anh độc thân, em buồn vì mình tin nhầm vào một lời nói dối, bỗng nhiên em thấy em thật sai trái với bản thân. Mọi thứ cứ dồn nén cùng với cảm giác đau đớn mà em đang phải chịu đựng ngay giữa đường ồn ào xáo trộn, anh lại gọi đến, em không muốn nghe máy, em không muốn làm phiền anh, em như muốn chấm dứt tất cả với anh ngay từ giây phút này. Điện thoại thì cứ reo, ai đó đã bắt máy giúp em, ai đó đã nói giúp rằng em bị tai nạn, em đang ở đây và bảo anh đến đi. Em muốn ngăn cản nhưng em đã không còn đủ tỉnh táo để làm điều đó, em mệt mỏi để tự mình chống chọi. Anh đến rất nhanh, mặt anh tái mét, mồ hôi đầm đìa, em tự hỏi việc gì mà nhìn anh sợ hãi thế, em cười và nói em không sao. Em không còn nhớ rõ anh đã nói gì, nhưng anh đã lớn tiếng mắng em sao không nghe máy, sao không muốn nhờ anh giúp mệt lả và ngất đi, em tỉnh dậy thì thấy mình ở bệnh viện, mọi người nghe tin cũng đến cả, em cứ cười và bảo em không sao, mọi người cứ bình tĩnh. Nhưng thật sự em không ổn tí nào, em đau từ bên ngoài lẫn bên trong nhưng vẫn không dám khóc. Em tự hỏi tại sao mình phải cứ tỏ ra mạnh mẽ, yếu đuối một lần có làm em hạnh phúc hơn không, em cũng muốn hạnh phúc. Anh ngồi cạnh giường em và cứ im lặng, anh trầm mặc hơn hằng ngày, đôi mắt đầy mệt mỏi. Em không dám nhìn anh, em lại né tránh anh và thôi không bận lòng thêm nữa. Em sẽ bắt đầu quên anh từ hôm nay, em không muốn mình dấn thân vào con đường mình rất ghét. Tình cảm này nên buông bỏ để em không trở thành người thứ thời gian tĩnh dưỡng, em nhìn lại con người mình, có phải em đã quá phũ phàng với những người từng thích em nên bây giờ em mới gặp tình huống trớ trêu này không. Mỗi ngày qua đi, em đều tập quên anh, quên đi cảm xúc của mình nhưng mỗi sáng mở mắt là em lại thấy hình ảnh của anh trước tiên. Em tập quên cả ngày để rồi sáng ra thì anh lại xuất hiện. Tại sao em ép buộc bản thân quên cho bằng được dù gì mọi thứ chắc do em ảo tưởng chứ anh nào có thích em. Đến khi em đi lại được, chúng ta lại gặp nhau cùng nhóm bạn, lúc đó em đã bình tâm được đôi chút, em nghĩ em bớt thích anh rồi, nhưng anh ngồi nhìn em đăm đăm đến nỗi mọi người hỏi. Em cũng nhìn qua xem đúng không, anh biết em thấy gì không? Em thấy ánh mắt anh nhìn em nó khác hẳn lúc trước, hôm nay đôi mắt ấy thật buồn, nó chứa điều gì trong đó mà em thấy xót xa. Em đã không tác động hay thể hiện bất kì điều gì về tình cảm của mình để anh biết, nhưng sao ánh mắt đó vẫn buồn và ưu phiền. Em là người giao tiếp bằng mắt, em hay đọc vị ánh mắt của mọi người, lúc em chạm ánh mắt của anh thì em nhìn thấy điều anh muốn nói là anh thích em nhưng anh không thể thích em được. Anh biết không, em đã từng từ bỏ biết bao cơ hội để được yêu một ai đó, em mang những tổn thương ngổn ngang trong lòng mà trưởng thành. Vào khoảng thời gian tươi đẹp nhất của thanh xuân thì em đã mất niềm tin hoàn toàn vào tình yêu và con trai. Em từng nghĩ chẳng có tình yêu tồn tại trên thế giới này, chẳng có chàng trai nào có thể khiến em tin tưởng, cũng sẽ chẳng có ai yêu em cả. Không phải em đã từng yêu rồi trở nên gai góc, mà buồn cười hơn là em chưa từng thực sự yêu ai cả nhưng em bước hẳn đến giai đoạn là không tin tưởng tình yêu. Tin liên quan Sai lầm của chúng ta Em sợ cô đơn, anh sợ mất mặt Người cho nhiều càng không được trân trọng, người càng ích kỷ sức hấp dẫn càng cao Cô đơn thì cũng buồn nhưng ít nhất là không đau lòng nữa! Bây giờ thì em phải sống lại cho chính bản thân mình, em đã quyết định chuyển công tác lên chi nhánh của công ty, em sẽ đến thành phố khác để không còn nhìn thấy anh nữa. Em sẽ tự chữa lành và bắt đầu hành trình mới của mình. Em vẫn mong mọi cảm xúc của mình là từ ảo tưởng mà ra, vậy nên em cũng sẽ tự quên đi bằng những ảo tưởng của bản thân. Anh tốt lắm, tốt với cả thế giới, chỉ xấu với em thôi... xấu là vì anh đưa em một tình cảm không có hy vọng nào...Em không có dũng khí để biết được những suy nghĩ của anh về em. Em cũng mong không biết sự thật để cả anh và em không khó mong anh vẫn là chàng trai tử tế và hãy yêu người thương của mình thật nhiều. Chúc anh hạnh phúc cùng với tình yêu của mình. Tiến Sĩ
不仅仅是喜欢 Lời Tiêu Toàn 萧全 Nhạc Tiêu Toàn 萧全 Trình bày Tôn Ngữ Trại & Tiêu Toàn 孙语赛 & 萧全 Link —– Vietnamese translation Na Xiaholic Đôi lời Sáng thứ Bảy ẩm ương, chỗ mình không nắng không mưa trời trông buồn lắm, nghe bài nhạc xong chỉ muốn trùm chăn ngủ thêm chục giấc nữa ToT —– Ai cần mang đi đâu thì nhớ credit cho mình nhé. PLEASE TAKE OUT WITH FULL CREDIT! —– 你知道我对你不仅仅是喜欢 Nǐ zhīdào wǒ duì nǐ bùjǐn jǐn shì xǐhuān Anh biết rõ rằng tình em đối với anh không chỉ đơn giản là thích . 你眼中却没有我想要的答案 nǐ yǎnzhōng què méiyǒu wǒ xiǎng yào de dá’àn vậy mà em không thể nhìn thấy đáp án mà mình mong muốn trong đôi mắt anh . 这样若即若离让我很抓狂 zhèyàng ruòjíruòlí ràng wǒ hěn zhuā kuáng cứ như gần rồi lại như xa khiến cho em phát điên lên mất —– 不知道该怎么说 Bù zhīdào gāi zěnme shuō Không biết phải nói như thế nào đây . 心里面在想什么 xīnlǐ miàn zài xiǎng shénme trong lòng đang nghĩ đến điều gì . 闷骚的性格我 mèn sāo dì xìnggé wǒ tính tình anh vốn trầm lắng ít nói . 也很讨厌这结果 yě hěn tǎoyàn zhè jiéguǒ anh cũng không thích kết quả này đâu . 你看我的眼神 nǐ kàn wǒ de yǎnshén em hãy nhìn vào đôi mắt anh đi . 像是在把委屈诉说 xiàng shì zài bǎ wěiqu sùshuō nó tựa như đang bày tỏ nỗi uất ức tự trong cõi lòng . Hey baby这都怪我 Hey baby zhè dōu guàiwǒ Cô bé ơi mọi lỗi lầm đều ở nơi anh . 真的真的舍不得你难过 zhēn de zhēn de shěbudé nǐ nánguò anh thật lòng không muốn khiến cho em buồn đâu —– 不在乎别人怎么看 Bùzàihū biérén zěnme kàn Em không quan tâm ánh nhìn của người đời . 像我这种主动的女孩 xiàng wǒ zhè zhǒng zhǔdòng de nǚhái với một cô gái chủ động giống như em . 越过暧昧需要多勇敢 yuèguò àimèi xūyào duō yǒnggǎn luôn cần thật nhiều dũng khí để vượt qua sự mập mờ này . 难免会左右为难 nánmiǎn huì zuǒyòu wéinán thì biết làm sao để tránh rơi vào thế khó xử đây . 你知道我对你不仅仅是喜欢 nǐ zhīdào wǒ duì nǐ bùjǐn jǐn shì xǐhuān anh biết rõ rằng tình em đối với anh không chỉ đơn giản là thích . 你眼中却没有我想要的答案 nǐ yǎnzhōng què méiyǒu wǒ xiǎng yào de dá’àn vậy mà em không thể nhìn thấy đáp án mà mình mong muốn trong đôi mắt anh . 这样若即若离让我很抓狂 zhèyàng ruòjíruòlí ràng wǒ hěn zhuā kuáng cứ như gần rồi lại như xa khiến cho em phát điên lên mất . No 가지마 No gajima Không, xin anh đừng đi —– 你知道我对你不仅仅是喜欢 Nǐ zhīdào wǒ duì nǐ bùjǐn jǐn shì xǐhuān Em biết rõ rằng anh đối với em không chỉ đơn giản là thích . 想要和你去很远的地方 xiǎng yào hé nǐ qù hěn yuǎn dì dìfāng luôn muốn cùng em đi đến những nơi xa xôi . 看阳光在路上洒下了浪漫 kàn yángguāng zài lùshàng sǎ xiàle làngmàn ngắm nhìn ánh nắng đang trải dài thật lãng mạn trên con đường mòn . 当作我对你表白吧 dàng zuò wǒ duì nǐ biǎobái ba hãy xem đó như là lời bày tỏ của anh đối với em nhé —– 不知道该怎么说 Bù zhīdào gāi zěnme shuō Không biết phải nói như thế nào đây . 心里面在想什么 xīnlǐ miàn zài xiǎng shénme trong lòng đang nghĩ đến điều gì . 闷骚的性格我 mèn sāo dì xìnggé wǒ tính tình anh vốn trầm lắng ít nói . 也很讨厌这结果 yě hěn tǎoyàn zhè jiéguǒ anh cũng không thích kết quả này đâu . 现在我愿为你去改 xiànzài wǒ yuàn wéi nǐ qù gǎi giờ đây anh nguyện vì em mà thay đổi . 从胆怯变成行动派 cóng dǎnqiè biàn chéng xíngdòng pài từ kẻ nhát gan chuyển sang phái hành động . 原谅我曾无心的伤害 yuánliàng wǒ céng wúxīn de shānghài hãy tha thứ cho anh vì đã từng vô tâm khiến em tổn thương . Because I love you so much baby Bởi vì anh yêu em rất nhiều cô bé à —– 不要想你只是习惯 Bùyào xiǎng nǐ zhǐshì xíguàn Không muốn việc nhớ anh chỉ là một thói quen . 不满足每天的晚安 bù mǎnzú měitiān de wǎn’ān không thỏa mãn với câu chúc ngủ ngon mỗi ngày . 我要你留恋我在你身旁 wǒ yào nǐ liúliàn wǒ zài nǐ shēn páng em muốn anh lưu luyến mỗi lúc có em cạnh bên . 爱我像我爱你一样 ài wǒ xiàng wǒ ài nǐ yīyàng yêu em nhiều tựa như em yêu anh vậy . 你知道我对你不仅仅是喜欢 nǐ zhīdào wǒ duì nǐ bùjǐn jǐn shì xǐhuān anh biết rõ rằng tình em đối với anh không chỉ đơn giản là thích . 你眼中却没有我想要的答案 nǐ yǎnzhōng què méiyǒu wǒ xiǎng yào de dá’àn vậy mà em không thể nhìn thấy đáp án mà mình mong muốn trong đôi mắt anh . 这样若即若离让我很抓狂 zhèyàng ruòjíruòlí ràng wǒ hěn zhuā kuáng cứ như gần rồi lại như xa khiến cho em phát điên lên mất . No 가지마 No gajima Không, xin anh đừng đi —– 你知道我对你不仅仅是喜欢 Nǐ zhīdào wǒ duì nǐ bùjǐn jǐn shì xǐhuān Em biết rõ rằng anh đối với em không chỉ đơn giản là thích . 想要和你去很远的地方 xiǎng yào hé nǐ qù hěn yuǎn dì dìfāng luôn muốn cùng em đi đến những nơi xa xôi . 看阳光在路上洒下了浪漫 kàn yángguāng zài lùshàng sǎ xiàle làngmàn ngắm nhìn ánh nắng đang trải dài thật lãng mạn trên con đường mòn . 当作我对你表白吧 dàng zuò wǒ duì nǐ biǎobái ba hãy xem đó như là lời bày tỏ của anh đối với em nhé —– 你知道我对你不仅仅是喜欢 nǐ zhīdào wǒ duì nǐ bùjǐn jǐn shì xǐhuān anh biết rõ rằng tình em đối với anh không chỉ đơn giản là thích . 你眼中却没有我想要的答案 nǐ yǎnzhōng què méiyǒu wǒ xiǎng yào de dá’àn vậy mà em không thể nhìn thấy đáp án mà mình mong muốn trong đôi mắt anh . 这样若即若离让我很抓狂 zhèyàng ruòjíruòlí ràng wǒ hěn zhuā kuáng cứ như gần rồi lại như xa khiến cho em phát điên lên mất . No 가지마 No gajima Không, xin anh đừng đi —– 你知道我对你不仅仅是喜欢 Nǐ zhīdào wǒ duì nǐ bùjǐn jǐn shì xǐhuān Em biết rõ rằng anh đối với em không chỉ đơn giản là thích . 想要和你去很远的地方 xiǎng yào hé nǐ qù hěn yuǎn dì dìfāng luôn muốn cùng em đi đến những nơi xa xôi . 看阳光在路上洒下了浪漫 kàn yángguāng zài lùshàng sǎ xiàle làngmàn ngắm nhìn ánh nắng đang trải dài thật lãng mạn trên con đường mòn . 当作我对你表白吧 dàng zuò wǒ duì nǐ biǎobái ba hãy xem đó như là lời bày tỏ của anh đối với em nhé . END .
Tâm sự Thứ hai, 8/7/2013, 1111 GMT+7 Hạnh phúc của anh là em. Anh mãi yêu em, mãi dành tình cảm chỉ riêng mình em. Đối với anh, đánh đổi những gì mình có về vật chất để em bên anh, để có em thì anh luôn sẵn sàng. Có phải trái tim đau nhất, nhói buốt nhất là khi phải chia xa những người thân yêu ở bên mình không? Tình yêu cũng vậy, cảm giác bên nhau gần 7 năm trời sao xuất hiện nhiều trong tâm trí anh quá? Những nụ cười, ánh mắt trìu mến em nhìn anh, bàn tay nhỏ bé em vẫn luôn trong tay anh mỗi khi mình bên nhau, hình ảnh đó sao mà tuyệt vời đến thế. Liệu anh có được như thế một lần nào nữa không em? Câu hỏi này khó quá vì giờ đây chỉ còn lại mình anh với ánh mắt buồn khôn siết, bàn tay run lên mỗi khi nhớ về em, nhớ về cô bé là bạn học ngày xưa, cũng là người yêu bên anh suốt mấy năm qua. Những phút em bên anh dù chỉ là ít ỏi thôi nhưng anh vẫn cảm nhận được sự chân thành và tình cảm mặn nồng em dành cho anh. Giây phút đó anh chỉ muốn em ở bên anh mãi. Anh đã sai khi mấy tháng qua không nhắn tin hay trò chuyện với em nhưng điều đó không có nghĩa là anh quên em, bỏ em. Em có biết không những ngày qua, không một ngày nào, thậm chí là đêm đêm tỉnh giấc anh vẫn nhớ em, nhớ khuôn mặt, nụ cười, những kỷ niệm, những giây phút mình bên nhau. Sinh nhật mình, anh luôn mong có một điều bất ngờ em sẽ đến bên anh, điều đó cũng thành hiện thực. Em vào nhà anh, mang theo một giỏ hoa to, được gặp em là anh vui, hạnh phúc lắm rồi. Nhận giỏ hoa to đến thế, anh muốn hét lên mình là người hạnh phúc biết bao. Sau đó vài ngày, không hiểu sao em lại bỏ mặc anh một mình, bỏ lại mình anh nơi đây. Anh nghĩ liệu có phải mấy tháng không quan tâm, không nói chuyện nên em không còn yêu. Anh rất cần một lời giải thích vì không bao giờ muốn mất em, từ bỏ người con gái anh yêu, người anh trân trọng nhất trong cuộc đời này. Anh vẫn luôn đợi câu giải thích của em cho dù là rất buồn đi nữa, anh vẫn đợi. Rồi anh cũng biết, vì câu nói nặng lời của mình đã làm em tổn thương. Anh mong em tha thứ, bỏ qua nhưng sao em vẫn nhất quyết không. Em có biết rằng vì những ngày đó anh rất lo lắng cho em nên mới nói thế. Anh làm gì em cũng nhất quyết không tha thứ, nhất quyết bỏ mặc anh vậy sao? Anh không biết liệu lời nói đó hay điều gì khiến em nhất quyết đến như vậy, đến nỗi em không cần anh, bỏ anh lại một mình. Nếu là do lời nói đó mà em không tha thứ cho anh, không quay về thì anh sẽ mãi luôn theo đuổi em, không bao giờ anh từ bỏ em đâu. Còn nếu là vì em có tình cảm với một người nào khác thì anh sẽ chỉ đồng ý và chấp nhận khi người đó cũng dành tình cảm chân thành cho em, không lừa dối em. Em hạnh phúc, anh sẽ chấp nhận xa em! Em đừng bắt anh tìm người khác tốt hơn em. Hạnh phúc của anh là em và mãi mãi là em mà thôi. Em à, vì anh mãi yêu em, mãi dành tình cảm chỉ riêng mình em thôi. Em biết em quan trọng với anh như thế nào không? Đối với anh đánh đổi những gì mình có về vật chất để em bên anh, để có em thì anh luôn sẵn sàng. Em vẫn nhớ câu thơ này chứ Anh khắc tên em vào trái tim Để rồi mai đây khỏi phải tìm Năm châu bốn bể trên trái đất Cuộc đời anh không thể thiếu mất em. Anh sẽ không bao giờ quên em, không bao giờ quên những kỷ niệm. Anh rất muốn em bên anh vì mãi yêu mình em mà thôi. Anh
Em công nhận anh là một người cái gì cũng biết cả, anh biết tất cả mọi thứ trên cuộc đời này nhưng mà chỉ có một điều duy nhất là anh không biết đó chính là không biết giữ em mà thôi. Anh là một người tốt, và trong mắt em là một người rất là hoàn hảo, nhưng mà anh chỉ đem những cái tốt đó để mà đem cho người khác thôi, còn em thì anh chỉ trao cho em những cái tổn thương, những cái sự chờ đợi và vốn dĩ em đã nên chấm dứt từ lâu. Chúng ta đã từng yêu nhau rất là sâu đậm, và anh cũng đã từng là một người yêu em rất là nhiều, và lúc đó em có ngỡ rằng bản thân của mình đã gặp đúng người, và em may mắn hơn nhiều người khác khi mà có được một người yêu em nhiều đến như vậy. Nhưng đến bây giờ em mới biết được rằng là tất cả do em ngộ nhận, hay là do tình yêu của anh đối với em đã chấm dứt từ lâu rồi. Nếu như anh nó không còn tình cảm với em từ lâu rồi thì hãy nên nói với em một lời, để em biết mà có thể tự chọn cách để mà rời đi. Đừng lấy những cái điều vô tâm đó ra giày vò bản thân em nữa. Anh đối với người khác phải hơn ở trong mắt của em là một người cái gì cũng biết, chỉ có một điều đó chính là anh không biết giữ em phải anh không biết trân trọng cái tình cảm của em dành cho anh. Anh đối xử với em như thế nào thì em đều đối tốt với anh như thế cả. Và từ trước đến giờ tình cảm của anh dành cho em cũng rất nhiều, và em dành cái tình cảm của em dành cho anh cũng rất là nhiều. Nhưng mà đến bây giờ chỉ có một mình em là gieo tình cảm của mình cho anh mà thôi. Và anh không hề nhận ra được một chút gì, anh không nhận ra được những gì mà em đã làm cho anh nó nhiều đến mức nào. Và anh đem nó đi cắt vào một góc và không bao giờ để tâm tới. Nếu như anh không biết giữ và trân trọng cái tình cảm của em như vậy thì em sẽ chọn cách rời đi để cho anh có thể làm những gì mà anh thích.
anh biết em đối với anh không chỉ là thích